Những Mảnh Vỡ Của Mặt Trăng | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 127 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 127 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
1.
- Ông sẽ đi đâu hả bố?
- Đến một nơi rất xa
con à.
- Chúng ta sẽ không được gặp ông nữa ạ? Con sợ con sẽ quên mặt ông mất thôi.
- Chúng ta sẽ không được gặp ông nữa ạ? Con sợ con sẽ quên mặt ông mất thôi.
Người đàn ông đứng
nghiêm, mặc một chiếc áo sơ mi xám được ủi phảng, chỉ còn vài nếp gấp gân khuỷu
tay, cổ tay cài nút cẩn thận. Đó là chiếc áo mới duy nhất trong tủ. Ông cúi
xuống nhìn cậu con trai sáu tuổi nhưng thân hình lại nhỏ hơn so với bạn đồng
lứa, duy đôi mắt nhìn về phía trước luôn mở to và phản chiếu những đốm sáng
trong khu nghĩa địa cổ. Nếu cậu bé ngước lên lúc này, hẳn cậu đã nhận thấy
gương mặt nhàu nhĩ trái ngược với trang phục trên người ông. Ông khép mắt, im
lặng lâu đến độ người ta nghĩ rằng ông đã ngủ, cuối cùng dây thanh quản cũng
run nhẹ.
-
Hãy nhớ tiếng ông cười, âm thanh thì ở bên ta lâu hơn.
***
Hải giờ đã cao
"một sáu phẩy năm" nhưng thân hình vẫn gầy gò, vẫy tay với những con
thuyền đang chầm chậm rời cảng. Những con thuyền cồng kềnh và ù lì đôi
mắt trước mũi không bao giò chớp mà dưòng như lúc nào cũng ứa nước, giọt nước
chưa thành hình đã hòa vào mặt biển trong suốt tựa màn sương trên mặt nồi súp
rau củ đang sôi. Cậu nhắm mắt, để tiếng còi tàu thấm đủ lâu và Mặt Trời kịp xé
toạc những mỏng mây trắng báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Ngày nào cũng vậy,
cậu đều ra cảng trước khi đến trường, nếu thuyền của bố vẫn chưa về, cậu sẽ vẫy
chào và chúc bình an cho những con thuyền khác rời cảng.
Chỗ khúc cua, cậu đụng
nhầm hai đứa trẻ đi ra từ một con hẻm lúc nào cũng tối và ẩm mốc. Cậu toan đỡ
chúng lên thì con chị lớn tỏ vẻ sừng sộ, không mấy thiện chí. Chưa kịp xin lỗi,
con chị đã gạt tay cậu ra khỏi người thàng bé em.
- Không
cần anh giúp.
Hải đứng nhìn con bé kéo
tay em bỏ đi, không biết phải làm gì, rồi cậu tặc lưỡi cho qua, quay đầu tiếp
tục những vòng xe đến trường.
2. Hai chị em đứng yên trên cảng cá, chốc chốc thằng bé nghiêng mình hoặc ngọ nguậy đôi chân trần. Đàn hải âu gọi nhau bằng những âm thanh khản đặc kẹt trong cổ họng, đập cánh hai ba nhịp rồi duỗi thẳng cơ thể chờ gió đưa lên cao hoặc sà xuống mặt biển bắt cá, những đôi mắt tưởng chừng bình thản nhưng cực kỳ tinh ranh.
2. Hai chị em đứng yên trên cảng cá, chốc chốc thằng bé nghiêng mình hoặc ngọ nguậy đôi chân trần. Đàn hải âu gọi nhau bằng những âm thanh khản đặc kẹt trong cổ họng, đập cánh hai ba nhịp rồi duỗi thẳng cơ thể chờ gió đưa lên cao hoặc sà xuống mặt biển bắt cá, những đôi mắt tưởng chừng bình thản nhưng cực kỳ tinh ranh.
- Bình,
đứng yên cho chị!
- Em ngồi được không chị An?
- Em ngồi được không chị An?
An nhíu mày tỏ ý không hài
lòng nhưng nhìn em mình khựt khịt trong chiếc áo khoác nỉ dài tới gót chân và
hai cầu vai xô lệch vì quá khổ, con bé không sao kìm được xúc động, hạ giọng
nhẹ nhàng.
- Được
rồi, lại đằng kia ngồi đi.
- Mà em
nói cái này được không?
-
-
Được
nhưng đừng rắc rối quá đấy.
- Em
đói.
An im lặng, con bé không
muốn làm em mình thất vọng nhưng cũng không thể đưa cho nó những lời hứa mà
chính An cũng không chắc sẽ thực hiện được. An vuốt đầu em, khẽ khàng.
- Chị
cũng vậy.
Chừng như Bình hiểu ra ý
của chị, thằng bé mỉm cười rồi chạy về phía băng ghế ngồi bằng sắt uốn đằng xa.
Thành ghế vẫn còn đượm sương đêm. Dù nắng đã chọc thủng các ô cửa sổ nhưng
chúng vẫn ngoan cố chưa chịu bốc hơi. Đến gần trưa, nắng đã nhuộm đỏ hai mái
đầu, An vẫn không thay đổi tư thế, trong đôi mắt con bé có gì đó rất kiên định
mà khiến người khác nhìn vào cùng phải lắc đầu nếu có ý định thay đổi nó; Bình
đã nằm dài ra trên băng ghế, bóng đổ của những mái nhà bao bọc lấy cơ thể thằng
bé nó mệt đến nỗi chỉ có thể liếc mắt qua lại.
- Cháu
đứng đây làm gì thế?
Một bà cụ tóc bạc vươn
mái đầu, lưng hơi còng và đôi mắt sáng hấp háy như vì sao, sự dịu dàng tỏa
quanh người bà và những con chữ vừa thốt ra. An tròn mắt nhìn bà, bất chợt nó
khoanh tay trả lời, một thói quen của những đứa bé có giáo dục.
-
Cháu chờ mẹ đến đón ạ.
-
Ta thấy cháu và em cháu từ mấy hôm trước rồi, các cháu bị lạc à?
-
Không ạ, mẹ cháu bảo bọn cháu ở đây chờ mẹ.
Bà có chút chững lại rồi
thở dài, An không hiểu phản ứng đó là gì, con bé chỉ lờ mờ nhận ra có điều gì
đó bất ổn.
-
Chắc hai cháu đói rồi, ta có ổ bánh mì này hai cháu cứ cầm lấy.
Bà vừa dứt lời, đã thấy
thằng bé em ở cạnh bà, nó nhìn hau háu vào ổ bánh mì nhưng vẫn rụt rè chưa dám
đưa tay ra mà quay sang con chị chờ đợi.
-
Cháu không dám nhận đâu ạ.
-
Cháu sợ ta là kẻ xấu à?
-
Không phải thế đâu ạ, cháu không thể nhận đồ của người khác mà không làm gì cho
họ, cháu không muốn bị xem là ăn xin.
Bà bật cười với lý lẽ
bướng bỉnh của nó. Bà giả vờ bóp bóp vai:
-
Trưa nắng thế này ta mệt quá, hai cháu giúp ta xách giỏ thức ăn này về nhà đổi
lại ta cho cháu hai ổ bánh mì. Được chứ?
-
Ồ được chứ ạ, cháu cám ơn bà.
An và Bình quay lại chỗ
cầu cảng thì hai ổ bành mì chỉ còn một mẩu nhỏ, gió từ biển thổi vào mặn chát,
cảm giác như những tinh thể muối trong không khí có gai nhọn cào gương mặt
chúng những vết xước vô hình. Có tiếng tàu cập bến dỡ hàng, âm thanh ầm ĩ lại
khiến An buồn bã, nó nhắc con bé về lời hứa của mẹ, không biết đã có chuyện gì
xảy ra nhưng nó không muốn nghĩ đến có trường hợp xấu. Nếu chọn một thứ không
biết để tin, nó nhất định sẽ tin vào những điều tốt lành.
Một tuần trôi qua bọn nó
vẫn đứng yên ở cầu cảng, ngóng từng con thuyền đến rồi đi, mừng rỡ khi nhác
thấy bóng dáng nào đó giống mẹ trên thuyền rồi hụt hẫng khi nhận ra chỉ là một
người khác. Bình đã không còn đứng chung với chị nó, nó ngồi yên trên ghế hàng
giờ liền, thi thoảng chạy giữa đám bồ câu khiến chúng bay tán loạn. Hai đứa đã
bắt đầu bốc mùi kinh khủng – kinh khủng còn hơn phân của lũ bồ câu – nhận xét
của đám trẻ con trong thị trấn chạy xe ra đây chơi mỗi buổi chiều. Cho đến một
buổi sáng tinh mơ, tiếng còi tàu đánh động, hình dáng con tàu đánh cá hùng dũng
nhất khu cảng lù lù xuất hiện trong màn sương. Người đầu tiên bước xuống là một
người đàn ông cao to và rám nắng, gương mặt sạm đen nhưng thoáng nét hiền tư,
hẳn những con người sinh ra từ biển luôn được tạo hóa định hình bằng những nét
chất phác và thâm trầm như vậy.
An nghe tiếng Bình thét
lên phía sau lưng, nhanh hơn việc phát hiện một tia chớp sau tiếng đùng đoàng
giữa bầu trời trước cơn mưa, con bé đã ở sát cạnh em mình. Vài đứa trẻ quần áo
màu sắc và thẳng nếp ném đá rào rào vào bọn bồ câu, hẳn không thể xuất thân từ
những gia đình nghèo khó; Bình nhất định ngăn cản xua tay xua chân đuổi theo
khiến nó ngã vạt ra một sân, đầu gối đã tứa máu vì ma sát với nền gạch đóng
những dải đất khô. Nếu An không kịp đỡ em dậy chắc chắn viên đá cuối cùng trên
tay bọn nhóc đã ở giữa trán Bình. An vừa phủi đất trên quần áo em vừa rớt nước
mắt, cảm giác tủi thân xâm chiếm con bé, nó nhớ đến những câu chuyện mẹ kể về
những đứa trẻ hư, bị ném đá, bị xa lánh hoặc tệ hơn là bị bỏ rơi mãi mãi. Lẽ
nào hai chị em nó là những đứa trẻ hư?
3. Từ đầu ngõ Hải đã thấy lưới phơi đầy ngoài sân, cậu mừng rỡ với phán đoán bố đã trở về sau hai tuần lênh đênh trên biển, cậu có gạch từng ngày trong cuốn lịch cũ mèm. Nhưng xuất hiện theo sau bố là hai kẻ lạ mặt, đang nhìn cậu bằng cặp mắt hoang dại, mà cậu tưởng trong tích tắc chúng chỉ chực lao tới cào nát thân thể cậu.
3. Từ đầu ngõ Hải đã thấy lưới phơi đầy ngoài sân, cậu mừng rỡ với phán đoán bố đã trở về sau hai tuần lênh đênh trên biển, cậu có gạch từng ngày trong cuốn lịch cũ mèm. Nhưng xuất hiện theo sau bố là hai kẻ lạ mặt, đang nhìn cậu bằng cặp mắt hoang dại, mà cậu tưởng trong tích tắc chúng chỉ chực lao tới cào nát thân thể cậu.
-
Sao con nhỏ vô lễ này lại ở đây hả bố?
-
Anh nói ai vô lễ?
-
Còn ai ngoài cái đứa bốc mùi đang nói chuyện kia.
Thằng nhóc em ào đến ôm
thắt lưng cậu đẩy mạnh khiến cậu bất ngờ, mất thăng bằng ngã chúi ra sau. Bố
hét lớn khi chứng kiến hết sự việc lộn xộn vừa xảy ra, bằng giọng không thể uy
nghiêm hơn:
-
Tốt cả dừng lại! Mấy đứa chào nhau kiểu gì đấy?
-
Chuyện này là sao hả bố?
-
Từ hôm nay hai em sẽ ở lại nhà ta.
Ông chợt nhớ ra điều gì
nhờ cái nhìn đầy tin tưởng của con bé.
-
Cho đến khi mẹ chúng đón về. Bố muốn thấy con là một người anh trai tốt và cư
xử tử tế. Được chứ?
-
Được ạ.
Hải nắm chặt tay, quẳng
tia mắt tỏ ý "hãy coi chừng tao đấy" sang hai đứa nhóc. Chuyện có
thêm người ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của cậu, nhất là những bất tiện
thường ngày, như phải chia phòng với Bình, tối ngủ say thằng bé còn gác sang
người cậu khiến cậu phải bò dậy sửa tư thế, mất cả giấc ngủ ngon; như mỗi buổi
sáng nhìn con bé An ở bồn nước rửa mặt, trưa lại chen với nó trong bếp và hơn
cả là việc bà nội dành sự thương yêu cho chúng nó rõ ràng ngay trước mặt cậu.
***
Thời
gian nhảy lò cò qua các ô ngày tháng, không biết có ăn gian bỏ qua các ô trống
không mà vụt một cái đã hơn một tháng trôi qua. An và Bình mỗi ngày vẫn đều đặn
ra đứng ở bến cảng vào những giờ rảnh rỗi trong ngày, niềm hy vọng chưa bao giờ
vụt tắt trong đáy mắt hai đứa trẻ. An tin rằng chúng không phải là những đứa
trẻ hư, nếu không chúng đã không gặp chú, người dàn ông bước xuống từ con
thuyền dũng mãnh nhất, mang trong mình sự bao la của biển cả đã bảo vệ chúng
khỏi lũ con nít hiếu chiến, đã nắm tay chúng về ngôi nhà, và trên hết là cho
chúng niềm tin.
-
Cháu không đi đâu.
- Nếu cháu không đi thì cháu và em cháu khó
mà chịu đựng được khi thời tiết bắt đầu khắc nghiệt hơn. Cháu xem này, trán em
cháu đã nóng lên rồi đấy.
-
Nhưng mà nhỡ mẹ cháu quay về và không
thấy bọn cháu thì sao?
-
Vậy thì khi nào rảnh rỗi cháu hãy dắt
em ra đây chờ mẹ. Được chứ?
An mím
chặt môi, lưỡng lự, con bé thật sự đã bị thuyết phục. Sau khi người quản lý bến
cảng kể về tình hình hai chị em cho những nhà thuyền địa phương, chỉ có chú ấy,
người đàn ông ở phía cuối hàng, im lặng nghe hết mọi thảo luận của những gương
mặt lì nhẵn, đã giơ tay chấp nhận giữ chúng lại chăm sóc. Chú nắm tay Bình đi
trước, chốc chốc ngoái nhìn An phía sau. Con đường lạ lẫm mở ra khung cảnh
phong phú kèm một màu xanh xám của vùng cảng, những hàng dừa dọc kênh như bàn
tay cô vũ công xinh dẹp rướn người trong vòm nắng; những đồi cỏ dài có rào gỗ
chắn, lũ bò quây quần thành từng cụm nhỏ nhởn nhơ thưởng thức bữa tiệc cỗ no
tròn; những cây táo gai chia cành ra tận lối đi, chỉ cần nhón chân là An có thể
hái đầy một bụm tay, nhưng con bé không làm thế, nó biết chúng thuộc sở hữu của
các ngôi nhà có mái đỏ, cửa sổ sơn xanh, trên ban công giắt đầy hoa giấy bay.
Nó cảm thấy con đường càng lúc càng quen thuộc, cho đến khi nó bước qua cái
cổng làm bằng giậu râm bụt cao đến vai, nó nhận ra đúng là nhà của bà cụ cho
chúng ổ bánh mì hôm trước. Dù không biết vì sao chúng lại có mặt ở đây, bà cụ
vẫn vòng tay ra đón chào chúng vào lòng. An hít mùi cỏ khô lẫn trong mái tóc
búi sau gáy bà, nó thấy mình như ở trong cơn mơ. Duy chỉ có Hải là khiến nó lo
sợ, mọi cố gắng tỏ ra thân thiện đều bị cậu gạt di, chúng nó không thể hòa hợp
tuy có bà bên cạnh nhắc nhở.
***
Từ sáng Hải đã cảm thấy bụng mình quằn đau dù hôm qua không ăn gì bậy bạ, ngồi trong lớp mà lòng cậu cứ như lửa đốt, rốt cuộc phải nằm ở phòng y tế suốt hai tiết cuối. Về đến nhà cậu cũng không thấy khá hơn, cứ nhấp nhỏm ra vào cho đến tối thì cậu nhận được tin dữ qua tờ điện báo cong vênh vì thấm nước. Cậu chỉ biết là mình đã lao vào vùng cát tối, băng qua rất nhiều rặng cây đen thẫm, rung rinh những bàn tay ma quái như chực nắm lấy vạt áo cậu kéo ghì xuống mặt đất. Nhưng những thế lực hắc ám ấy không đủ sức mạnh để quật ngã một cậu trai đang mang trong lòng một vết thương lớn, người cha cậu hết mực yêu quý đã nằm lại giữa vòng tay của đại vương biển cỏ. Dẫu biết ngày này có thể sẽ đến, cậu vẫn không tài nào chấp nhận được. Cuối cùng, cậu qùy xuống bên cột đèn kiểu măng-sông trên chóp, ánh sáng vàng tạo thành một quầng sáng tỏa rộng nhưng dưới chân cột chỗ cậu ngồi lại bị khuất sáng. Gió từ biển thổi vào từng đợt như xát từng lớp muối lên thớ biểu bì bao bọc cậu trai nhỏ. Cậu xòe hai bàn tay để ra trước mắt, những ngón tay xương xẩu với các khớp nối lồi lên ở giao điểm, dường như muốn chui ra khỏi vỏ da mỏng xanh, trong cậu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, cậu quá nhỏ bé so với thế giới này và so với thế giới vô hình bên kia. Sự sống mà một người khó khăn gìn giữ chỉ cần một hòn sỏi, con dao cũng có thể cướp đi dễ dàng, những gì mà ta tạo dựng chẳng là gì trước mẹ thiên nhiên. Cậu quay đầu nhìn ra vùng nước tối, trăng phá ra làn sương mỏng lạnh. Bỗng nhiên gió thốc mạnh, từ khơi xa sóng chồm lên cao ào vào bờ từng đợt, cậu thấy cánh tay bố giơ lên từ giữa những đỉnh sóng, cậu vùng dậy nhưng hình ảnh nhòe đi rồi biến mất chưa kịp đến nửa giây. Ảo ảnh khiến cậu thêm gục ngã.
An hiện ra từ góc tối
phía bên kia một đường, gió cuốn mái tóc con bé thành một quả bóng bay, lấp ló
sau quả đầu vuông, An di chuyển chậm rãi không để lộ việc nó đã chạy một quãng
đường xa và vòng vèo để tìm bóng lưng Hải. Nó không gọi tên cậu hay cố gây sự
chú ý, con bé ngồi xuống, giữa vùng chất lỏng vàng sẫm, ánh sáng vắt qua vai và
chóp mũi, mơ hồ An chỉ còn là một dải gió mỏng, chứa đựng vài vì sao nhấp nháy.
Cậu lên tiếng trước, nếu không chắc hai đứa sẽ biến thành hai bức tượng bị cát
lấp thành hai quả núi nhỏ mất thôi.
- Ra đây làm gì?
- Ra đây làm gì?
-
Giữ cho anh không biến mất.
-
Tao không nghĩ quẩn đâu.
-
Anh có cảm thấy mọi chuyên là do em không?
- Là sao?
- Nếu em không theo bố anh về nhà thì bố anh
không chết, em luôn mang lại những điều không may mắn.
- Nhảm nhí. Mày lấy đâu ra cái suy nghĩ đó
vậy? Ai ở đây cũng đều biết những chuyện này sẽ xảy ra, chỉ là sớm hay muộn.
- Thế sao người ta vẫn ra khơi?
- Một khi đã sống dựa vào biển thì phải biết
chấp nhận.
An thôi không nói nữa,
con bé thở dài rồi dùng đầu ngón tay vẽ lên cát những gợn sóng xếp đều nhau.
Hải cũng im lặng, cậu biết mình vừa nói dối, nhưng cậu không để sự tiêu cực bám
lên con bé và chỉ khi nghĩ như thế cậu mới có động lực để vượt qua buồn đau.
Buổi mai táng diễn ra lặng lẽ, dường như chẳng có âm thanh nào phát ra, dù là một tiếng nấc, chỉ còn hình ảnh chiếu chậm rãi trên màn phông trắng xóa lấp lánh bụi vàng. Hải đứng trước ngôi mộ sơn xanh không có quan tài bên dưới, hàng dương vẫn ngả nghiêng theo đợt gió lay, cậu nhớ năm nào cùng bố ra thăm mộ ông, giờ thì chỉ có cậu đứng đây. Hải ngước mắt nhìn khoảng trời xanh lơ trên đầu, không cần nó ập xuống, cậu cũng đã khuỵu gối từ lâu.
An và Bình được nhận nuôi
từ một gia đình hiếm muộn trong thị trấn, hai đứa không muốn rời khỏi đây nhưng
bà đã yếu đi và Hải phải làm chạy việc vặt ở cảng để kiếm thêm thu nhập nên
chúng đành chia tay nhau. Tuy vậy, ba đứa trẻ vẫn thường gặp mặt rất nhiều lần,
chẳng hạn như đêm nay, khi lễ hội thả hoa đăng vừa kết thúc, chúng ngồi bệt
trên trảng cỏ dài. Bình gối đầu lên chân chị, vốn nắm chặt cây nến con còn sót
lại. Mùi hoa dại tỏa ra từ các khóm bụi dưới gốc cây táo gai như những con đom
đóm trái mùa, cứ chập chờn trong không khí và phát tán thứ ánh sáng trong suốt
có khả năng làm ấm những sợi vải nỉ trên bề mặt áo khoác. Hai chị em đã xin
phép ở lại đây một đêm.
- Mấy con thuyền ngủ hết rồi.
- Chị cũng nghĩ vậy. - An đáp lời em - Và biển
cũng ngủ nốt.
Bình chớp chớp mắt, lắng nghe, sóng vỗ lên mặt dưới của những chiếc cầu gỗ ì oạp như nhịp gõ bàn tay. Những chiếc thuyền neo chặt, lâu lâu vẫn bị con sóng nâng lên hạ xuống.
- Không
phải, biển đang ru đó chị.
An thở nhè nhẹ, để giọng ca của biển không giật mình mà dừng
lại, con bé nói khẽ.
- Ừ
- Em nhớ mẹ quá.
Bình cuộn tròn trong lớp áo khoác của chị, hai mắt đã híp lại
vẫn cố mở ra thêm tí nữa. Chẳng mấy chốc thằng bé rơi vào cơn mơ. An không trả
lời em nhưng hình ảnh mẹ tràn về đã ngập trong lòng nó tựa như những thòi vàng
vừa được đào lên từ đáy hố sâu, vừa vui sướng vừa chói chang đến đau mắt.
-
Sao anh không thả hoa đăng?
-
Tao không tin mấy chuyện cầu nguyện gì đó, chúng cũng sẽ dạt lại vào bờ thôi,
nếu ông trời có nghe người ta nói thì đã không còn đau khổ trên đời.
An im lặng, sửa lại bàn tay Bình đã tuột ra nền cỏ.
- Em cầu nguyện cho em vẫn có mẹ và anh
vẫn còn bố.
Hải ngả lưng xuống cỏ, bầu trời và mặt đất đã không còn phân rõ
ranh giới, tất cả chỉ còn là một màn đêm thẳm xanh. Cái thiện và cái ác cũng có
lúc sẽ không rạch ròi, cán cân công bằng cũng có lúc bị lệch về một phía. Dù là
người tốt cũng có lúc gặp điềm xấu. Những ngày này cậu ở cảng làm việc mới thấm
hết những điều ẩn mình bên dưới lòng biển sâu, nhìn màu bạc lấp lánh dưới nắng
trên thân cá, thò tay xuống làn nước để các đầu mút thần kinh cảm nhận hơi lạnh
chạy khắp cơ thể, phơi trần lưng ghép từng mảnh ván vào thân thuyền. Nếu là cậu
ngày trước hẳn cậu đã vội kết luận ngư nghiệp là công việc vất vả và nhàm chán
nhất trên đời. Còn bay giờ cậu nhận ra, sống chung với biển không chỉ mang ý
nghĩa trục lợi cá nhân mà đó còn là đam mê, còn là khát khao chinh phục thiên
nhiên. Và một khi đã yêu thương biển, người ngư dân sẵn sàng hi sinh tất cả để
bảo vệ nó dù bị nó nuốt chửng đi chăng nữa. Bánh xe thời gian đã quay bao nhiêu
vòng tròn rồi? Sống khó chết dễ, chính vì khó nên càng không thể phí, đau buồn
vẫn còn đó nhưng cuộc sống sẽ phải tiếp tục. Câu nói của bố văng vẳng bên tai
như ông vừa mới thốt ra: "Âm thanh thì ở bên ta lâu hơn." Cậu đã hiểu
thêm chút ít, một người ra đi, thứ để lại chính là những gì họ đã nói, từng bài
học, từng lời nhắc nhở, ủi an, động viên sẽ như một nắm cát cứ rơi mãi không
ngừng trong đại dương ký ức mà thời gian không bao giờ có thể chạm tới.
- Mày có nhớ tiếng của mẹ mày không An?
- Em nhớ tiếng mẹ gọi em, An của mẹ ơi,
không ai có thế gọi được như vậy cả.
- Ừ, chỉ duy nhất một người có thể làm
vậy thôi. Tao nhớ ba tao nói, con trai không nhất thiết phải làm nên điều gì vĩ
đại nhưng nhất định phải có hoài bão. Ngày mai tao sẽ xin chú Chín cho tao đi
theo thuyền.
- Anh sẽ ra khơi?
- Ừ.
An không hỏi gì nữa, lòng con bé có chút khấp khởi, dường như sự
háo hức, phấn chấn khi được nghe một quyết định quan trọng từ Hải đã truyền
sang người nó. Gió thổi qua các đồi cỏ phía sau lưng, rên ư ử trong các hõm đất.
Những vì sao đính trong vòm trời đêm bắt đầu lẩn mất dần, đường kẻ chân trời
trước mắt rực lên sắc cam hồng, ánh sáng tô lên những bụi mây những đốm màu
tươi tắn, Mặt Trời chậm rãi lộ ra hình dáng đầy đặn của mình. Chẳng mấy chốc,
khu cảng ngập trong sương mờ đã trở nên rõ ràng tất cả các đường nét. Những
chiếc tàu đánh cá đầu tiên cập bến, An lay em dậy, cả ba đứa chạy xuống cầu
cảng. Chúng vẫy tay rối rít và chụm hai bàn tay thành biểu tượng một cái loa
đưa lên miệng hú vang bắt chước theo tiếng còi tàu nhưng hình như lại giống một
tràng rú the thé của bầy sói trên mỏm đá đầy cỏ xước và tuyết tan sau đêm giá
lạnh. Chúng nhìn nhau ôm bụng cười và chừng như cơn đói kéo đến cùng lúc trong
ba cái bụng nhỏ, không ai báo ai chúng co chân chạy thi nhau về nhà và để tiếng
cười rơi lại sau mỗi bước chân. Chúng không hề biết, khi Mặt Trời ngự trị trên
đỉnh đầu sẽ có một chiếc thuyền cập bến, là loại ca nô chuyên dụng của hải
quân, trên thuyền có một người đàn ông đã may mắn sống sót sau cơn bão khủng
khiếp đánh tan con thuyền dũng mãnh của ông và cả những thủy thủ xấu số. Gương
mặt ông vẫn giữ nét bình thản của một người lính, đi ra từ cõi chết, với ông
bây giờ được mất cũng hóa thành hư vô. Quan trọng là, cậu con trai bé nhỏ của
ông đã trở nên kiên cường như một khối đá nằm sâu giữa đại dương.
Chúng ta cũng chỉ là những mảnh vỡ của Mặt Trăng mà thôi. Nhưng chẳng phải chúng ta đã can đảm lao hết tốc lực về phía trước và tỏa sáng trên bầu trời như một vì sao băng mà ai lỡ nhìn thấy đều chắp tay cầu nguyện? Chúng ta mãi mãi là một phần vật chất trong vũ trụ dù có nhỏ bé thế nào đi chăng nữa.
Du Miên
COMMENTS