Tạm Biệt Ngày Đông Cuối Cùng | Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Đọc truyện Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Truyện ngắn của Dung Keil | Dung Keil Là Ai | Truyện ngắn tình cảm lãng mạn | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
Đã gần ba ngày kể từ lần cuối cùng Ngân và Việt nói chuyện với nhau. Cả hai đứa vẫn lang thang dưới bầu trời thành phố, mỗi ngày. Chỉ là... không thích nhắn tin, gọi điện cho nhau thôi.
"Người đâu mà kì! Biết người ta giận cũng chẳng thèm nhắn tin cầu hòa nữa chứ!" - Ngân nằm dài trên giường, lẩm bẩm những lời trách Việt. Nó cầm điện thoại lên, dãy số quen thuộc hiện ra trong đầu.
"Không được, mình sẽ không là người chủ động liên lạc với cậu ấy. Mình đang giận cậu ấy cơ mà. Quan trọng hơn, cậu ấy mới là người đã sai trong chuyện này." - Những suy nghĩ ấy quẩn quanh trong tâm trí Ngân cả buổi chiều dài. Cuối cùng, Ngân quyết định xách xe đạp sang nhà Nga, con bạn thân và cũng là "bà mai" giúp nó và Việt làm quen, sau đó trở thành cắp-bồ (couple).
***
"Gì hả?" - Nga gào lên khiến Ngân giật bắn người. - "Chỉ vì thế mà hai đứa mặt chiến tranh lạnh nửa tuần ấy hả? Mà mày nói gì cơ, nó là người có lỗi á? Mày sai lè rồi Ngân ơi! Người đâu mà kì!"
Nga lặp lại cụm từ lúc sáng Ngân dùng để miêu tả Việt. Ngân đột nhiên bật cười, chẳng hiểu sao lại thấy nhớ Việt. Chắc đúng hai đứa nó là cắp bồ thật rồi, cặp đôi cùng…kì.
"Mày thử nghĩ mà xem!" - Nga tiếp tục thao thao bất tuyệt, trong lúc Ngân còn chưa thôi ngơ ngẩn. - "Rốt cuộc Việt đã sai ở đâu? Nó chỉ muốn về quê đón Tết cùng ông bà thôi mà. Ừ, đó là cái Tết đầu tiên kể từ khi mày và Việt chính thức hẹn hò và mày muốn cùng nó đi xem pháo hoa, thế thì sao chứ? Liệu ông bà nó còn bao nhiêu cái Tết để đón cùng nó. Tao biết Việt thương ông bà, và nó là một đứa hiểu chuyện nên mới quyết định như thế. Nếu là tao, tao cũng không lựa chọn khác đâu, dù cho cái đứa bạn gái của nó vẫn đang "tích cực" hờn giận một cách vô cùng vô cớ!"
Ngân đứng hình. Hình như Nga nói đúng quá. Nga chưa bao giờ gặp ông bà Việt, nhưng qua lời kể của Việt, Nga biết hai người đều đã rất già. Bố mẹ Việt thậm chí còn lo lắng sức khỏe của ông bà, sợ ông bà đi xe ô tô không an toàn nên không đón hai người lên thành phố chơi thường xuyên như trước nữa. Mọi người quyết định, Tết năm nay, cả gia đình Việt sẽ cùng về quê đón Năm mới với ông bà. Việt cũng thương ông bà nội lắm, Việt thường kể về những ngày thơ ấu được bố mẹ gửi về nhà ông bà, được ông bà chăm sóc. Những lúc ấy, mắt Việt thường rưng rưng. Ngân biết, nhưng Ngân chẳng bao giờ chịu hiểu.
Ngân còn trách giận Việt khi cậu ấy nói sẽ không thể cùng Ngân xem pháo hoa vào đêm Giao thừa như đã hứa. Ngân vẫn nhớ nó đã bỏ dở cuộc hội thoại, để mặc cậu ấy độc thoại chỉ bởi nó nghĩ rằng cậu ấy không coi trọng nó, không hề coi trọng nó.
"Ngân đến chơi đấy hả con? Nga bổ hoa quả mang ra cho bạn ăn đi chứ. Cái con bé này, bạn đến nhà phải tiếp đón cho cẩn thận chứ con!" - Bà ngoại của Nga bước xuống và mỉm cười khi phát hiện ra sự có mặt của Ngân. Bà Nga hiền lắm, mái tóc bà bạc phơ. Ông bà nội ngoại của Ngân đều đã qua đời từ khi Ngân còn rất nhỏ. Ngân là bạn thân của Nga, thi thoảng lại chạy sang nhà chơi. Ngân quý bà ngoại của Nga lắm. Ngân thường nghĩ, nếu bà ngoại của mình còn sống, hẳn bà cũng thương Ngân như bà ngoại Nga bây giờ.
Ý nghĩ ấy khiến Ngân nhận ra mình đã ích kỉ biết bao nhiêu khi giận Việt vì một điều cỏn con như thế. Ngân xin phép bà, chào Nga để ra về. Vội vã những vòng xe, Ngân muốn đạp xe qua nhà, xin lỗi Việt.
***
Đã là tháng Một. Theo cách chia mùa cứng nhắc thường xuất hiện trong sách vở, tháng Một là mùa xuân rồi đấy. Nhưng ở thành phố Ngân đang sống, từng đợt gió Bắc vẫn vù vù thổi, để lại những vệt lạnh giá, hanh khô. Trời âm u, chẳng có vẻ gì sẵn sàng đón một mùa xuân rộn ràng, chào đón những ngày nghỉ Tết sắp đến.
Gần đến nhà Việt, Ngân đạp xe chầm chậm, nhẩm tính số ngày còn lại trước khi Tết ghé ngang thành phố. Việt sẽ về quê đón năm mới cùng cả gia đình, cậu ấy sẽ không ở đây trong khoảng thời gian ấy. Hai đứa sẽ phải xa nhau hơn một tuần trời, thế mà Ngân còn bày đặt giận cậu ấy.
"Ôi chao, mình thật là ngốc mà!"
Theo thói quen, Ngân đưa tay lên tự cốc đầu mình. Do mất thăng bằng nên chiếc xe đột nhiên mất lái, đổ xuống đường. Mu bần tay Ngân bị xước từng vệt nhỏ, máu như sắp chảy ra.
"Hả? Ngân? Sao lại ở đây? Ngân vừa bị ngã xe hả? Có sao không? Đau ở đâu không? Chết thật! Chảy máu rồi! Thôi, đưa xe đây tớ dắt! Vào nhà để tớ kiếm bông băng và thuốc sát trùng..." - Tiếng của Việt. Cậu ấy vừa mở cửa nhà thì bắt gặp Ngân, hớt hơ hớt hoảng nhìn thấy Ngân dựng chiếc xe đổ và càng hoảng hốt hơn khi thấy tay Ngân bắt đầu rớm máu.
Ngồi ở bậc cửa trước hiên nhà, Việt dùng thuốc sát trùng để rửa vết thương cho Ngân. Việt chậm rãi và nhẹ tay như thể sợ Ngân đau. Việt bảo, Việt đang tính sang nhà xin lỗi Ngân. Việt biết đây là cái Tết đầu tiên của hai đứa kể từ khi chính thức trở thành một cặp nên Ngân muốn hai đứa đón giao thừa cùng nhau. Việt nên kiên nhẫn hơn và không nên bỏ về và lặng im cả khi biết Ngân giận như thế.
"Tớ sẽ xin phép bố mẹ lên thành phố trước, nên bọn mình vẫn có thể đón Năm mới cùng nhau. Chỉ là muộn hơn một chút thôi, ha! Hình như mồng 5 Tết ở làng Đông mé ngoại ô có hội đầu xuân, Ngân có muốn bọn mình cùng đi không?"
Nước mắt Ngân chảy dài. Việt tưởng thuốc sát trùng khiến Ngân đau, liền vội vã thổi và xuýt xoa.
"Cố chịu đau một chút xíu thôi. Sắp xong rồi, sắp xong rồi mà!"
Ngân ngước mắt nhìn lên bầu trời để ngăn nước mắt không chảy ra nữa. Đột nhiên nhận ra bầu trời đã không còn xám xịt như những ngày trước. Việt bảo, có lẽ mùa xuân đã đến. Ngân nhìn Việt, mỉm cười. Có lẽ đã đến lúc nói lời tạm biệt ngày cuối cùng của mùa đông, tạm biệt cả những hờn giận vô cớ, để cùng đón chào một mùa xuân mới, với biết bao tin yêu.
Dung Keil

COMMENTS