Truyện Ngắn Những Ngày Nhiều Gió | Chưa Xa Đã Nhớ | Chưa Xa Đã Nhớ Full | Truyện ngắn Chưa Xa Đã Nhớ | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
Một buổi chiều mùa Xuân.
Mưa nhỏ li ti. Không gian ẩm ướt. Bùn đất quện vào nhau dưới chân cô khi cô bước đi. Bầu trời xam xám những vệt mây như đứa trẻ ngao ngán quệt những nét bút vào trang giấy. Cô ghét thời tiết này. Bẩn thỉu và chán chường. Khẽ so vai dưới lớp áo bông dày, cô thở ra một cuộn khói mỏng ở miệng, và lép bép bước lên xe buýt.
Bước ra khỏi cổng trường đại học, anh chậm rãi tiến đến trạm dừng xe buýt, trên tay cầm mây cuốn tiểu thuyết Nhật Bản, tay kia khẽ nâng gọng kính trắng. Anh thích văn học Nhật Bản, không khí trong các tác phẩm cứ mang một vẻ đều đều nhàm chán giống nhau, giống như khi ngồi trong một căn phòng nhỏ với một bà già coong coong gõ mõ, lẩm bẩm những lời niệm kinh đều đều trước một tòa tượng Phật; nhưng nó cứ xoáy vào lòng ta một vẻ cô đơn khó hiểu.
Đồ gia dụng, nhà bếp, nơi thờ cúng,... chẳng hiểu sao anh cứ cảm thấy người Nhật mang một vẻ cô độc trong những hoạt động hằng ngày. Điều đó thu hút anh, một vẻ nhàm chán đầy lôi cuốn.
Cô lấy trong túi xách ra một chiếc khăn màu xám tro đang đan dở. Cặm cụi đan tiếp, không mảy may bận tâm đến vị khách đeo kính trắng vừa ngồi xuống bên cạnh mình. Những mũi đan lên xuống, lên xuống. Mùa Xuân rồi, còn đan khăn làm gì nữa chứ. Cô chẳng quan tâm, cô làm việc đó như một thói quen. Cứ lên xe buýt là cô lại đan khăn, đều đặn, đều đặn. Những chiếc khăn đan xong cô sẽ cất vào tủ, hoặc đem tặng bạn bè. Thỉnh thoảng cô sẽ dùng chúng. Công việc thu ngân ở một siêu thị đông khách khiến cô bận rộn, chẳng mấy khi được ngơi tay. Cô thuê nhà trọ ở một khu tập thể yên tĩnh, cách xa trung tâm thành phổ. Khi về nhà, cô phải tranh thủ dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ, để có thể lúc 8 giờ tối, chạy đến nhà hàng gần nhà và làm phục vụ bàn bán thời gian ca tối. Cô về nhà khi trời đã khuya, và ngủ ngay lập tức. Cô sống một mình. Cô không nghĩ nhiều đến việc xây dựng gia đình, cô chỉ mong có thể kiếm đủ tiền để lo cho em gái ở quê, năm nay học lớp 12, vào đại học tử tế. Chỉ khi ngồi trên xe buýt, cô mới cảm thấy được nghỉ ngơi, và cô đan khăn, như một niềm yêu thích.
Anh nhìn sang cô gái nhỏ bé ngồi cạnh mình trên xe buýt. Cô im lặng đan khăn. Bàn tay cô thật nhỏ bé, và trắng muốt. Phảng phất nét đều đều buồn bã như trong các tiểu thuyết anh hay đọc. Cô gái không ngước lên, dù chỉ một lần. Anh hướng mắt ra phía cửa sổ. Mưa làm mờ ô kính, cảnh vật bên ngoài nhòe vào nhau. Những tấm áo mưa xanh, đỏ, vàng chuyển động nhấp nhô, nhấp nhô. Mọi người vội vã. Anh giở một cuốn sách, tiếp tục đọc từ đoạn đánh dấu. Anh thích Văn, anh muốn trở thành nhà văn, có điều gia đình anh không hài lòng với lựa chọn đó. Họ hướng cho anh vào con đường kinh tế, và anh im lặng nghe theo. Như bất kì khi được yêu cầu điều gì đó. Anh hiền lành, và luôn muốn làm vừa lòng mọi người. Anh chẳng bao giờ tranh luận. Nếu họ muốn thế, anh sẽ làm thế. Và anh thi vào một trường Kinh tế, như nguyện vọng của gia đình.
Gần đến bến cuối, trên xe chỉ còn hai hành khách. Người phụ xe trẻ lơ đãng nhìn ra ngoài. Một trai một gái ngồi cạnh nhau, nhưng chẳng ai có thể nhầm họ là một đôi. Vì họ quá im lặng, dường như không hề nhận ra sự tồn tại của đối phương. Cô gái cặm cụi đan khăn. Chàng trai mải mê đọc sách. Bầu trời ngả màu xanh thẫm. Mưa trăng trắng như những hạt bụi. Bánh xe rì rầm rì rầm cọ xuống mặt đường. Cảnh bên ngoài trôi đi như huyễn hoặc. Xe buýt lăn chầm chậm, nảy lên một cái, rồi dừng hẳn. Hai người bước xuống xe, đi về hai phía.
***
Một tối thứ Bảy.
Trời nhiều gió, khô và lạnh, khiến người ta muốn xích lại gần nhau hơn. Bạn gái anh đòi anh đưa đi ăn tối nay. Anh đồng ý. Anh chọn một nhà hàng ở gần nhà, giản dị nhưng ấm cúng. Nhà hàng không quá đông. Ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt xuống. Các món ăn kiểu truyền thống thanh sạch, không chứa nhiều cholesterol và chất béo. Anh thích chỗ này. Thỉnh thoảng anh dẫn bạn bè đi ăn vào các dịp đặc biệt. Đây là lần đầu tiên anh đến nhà hàng này vào buổi tối. Gia đình anh chu cấp cho anh khá đầy đủ. Một căn nhà ở trên thành phố, và một vị trí trong một công ty nước ngoài cho anh khi anh tốt nghiệp. Anh không ý kiến gì. Khi công việc ổn định, anh có thể viết văn, anh hy vọng thế.
Bạn gái anh hơi cau mày khi bước vào nhà hàng nhỏ bé. Cô gái rất xinh đẹp, với bộ váy bó sát màu xanh ngọc lấp lánh khiến cô vô cùng nổi bật, và những lọn tóc óng ả đầy thời trang. Cô học cùng lớp anh, và chủ động tấn công anh khi mới vào đại học. Cô thích cái vẻ hiền lành và dịu dàng của anh, chẳng bao giờ làm trái lời cô, như một người hầu bên cạnh nữ hoàng quyền lực. Thế là họ nhanh chóng thành một cặp. Cô thích kéo anh vào những nơi sang trọng và ồn ã, như các quán bar hay trung tâm trò chơi. Anh tự nhủ rằng thế cũng thú vị, dù không mấy hào hứng. Hôm nay cô để anh quyết định nơi sẽ đến, và anh dẫn cô vào đây. Thức ăn khá ổn, và cô gái nhanh chóng trở nên hào hứng. Cô bắt đầu kể về những dự định và ước mơ của mình. Cô trẻ và đầy tham vọng. Cô muốn đứng đầu lớp trong năm học này. Cô muốn một bài khóa xuất sắc cho học kì cuối. Và cô muốn mở một cửa hàng thời trang, với ý tưởng kinh doanh độc đáo.
Anh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu khi cô hỏi anh điều gì đó. Và rồi, cô hỏi, mơ ước của anh là gì.
Viết một cuốn sách, anh mỉm cười, tự dưng nghĩ miên man.
Cô gái bật cười. Anh thật ngốc, nhà văn nghèo lắm, hơn nữa anh lại học kinh tế cơ mà, anh không thể viết văn được đâu, sao anh không cùng em mở shop thời trang. Bỗng nhiên, anh không muốn đồng tình chút nào. Anh lắc đầu, lần đầu tiên phản đối ý kiến của cô. Cô tỏ vẻ khó chịu. Anh chẳng biết gì cả, anh cứ như một người từ đâu rơi xuống vậy. Sống phải có hoài bão lớn chứ, anh cứ như thế thì làm sao mà giàu có và có được vị trí trong xã hội được. Anh ngẩng mặt lên, đó là ước mơ của anh, em nên tôn trọng nó. Ý anh là tôi đang xúc phạm anh đấy hả, anh thật đáng chán, lúc nào cũng như ở trên mây vậy, tôi chán anh lắm rồi, tôi cứ tưởng anh có thể thay đổi, nhưng hóa ra tôi lầm, chúng ta chia tay đi. Cô hét lên. Anh im lặng. Cô hất ly nước xuống đất, nó vỡ tung tóe; giật lấy chiếc ví đặt trên bàn, cô quay người bước đi.
Anh thở dài, cúi xuống nhặt các mảnh vỡ. Không sao, cứ để đó cho tôi. Một giọng nói nhẹ như khói. Một bàn tay trắng hồng nhỏ nhắn đưa ra. Anh ngước lên. Gương mặt nhỏ, đôi mắt mỏi mệt với cái nhìn khó nắm bắt và đôi môi mỏng xanh xao. Gợn lên trong anh một cảm giác buồn miên man. Làm phiền cô quá, anh nói, cúi xuống cùng nhặt với cô. Hai ngươi im lặng thu gọn các mảnh vỡ. Ôi, bỗng cô kêu lên. Một mảnh vỡ đã đâm vào tay cô. Anh cuống cuồng đỡ lấy bàn tay nhỏ bé ấy. Cô bị thương rồi. Không sao đâu mà, chỉ là một vết đứt nhỏ thôi, vết cứa mảnh trào lên một giọt máu, rồi máu cứ thế chảy ra, như những cái rễ cây đỏ tươi bò dọc xuống nền tuyết trắng xóa. Anh bỗng thấy xót xa. Là lỗi của tôi, để tôi băng lại cho cô. Anh lấy từ túi xách ra một gói bông, chấm vào vết thương, và khi máu đã ngưng chảy, anh băng lại bằng một cái urgo nhỏ. Lúc nào anh cũng mang theo đầy đủ bông băng như vậy ư? Cô bật cười, cảm thấy ngộ nghĩnh. Vâng, cứ cẩn thận vậy thôi. Cô làm thêm ở đây ạ. Dạ, tranh thủ làm gần nhà, kiếm thêm chút tiền tiết kiệm, em gái tôi sang năm là vào đại học rồi. Nhà cô chắc gần đây? Tôi trọ ở đằng kia, chỗ trạm xe buýt rẽ phải vào. Ồ lạ nhỉ, nhà tôi ở đằng kia, chỗ trạm xe buýt rẽ trái, hóa ra chúng ta ở rất gần nhau đấy. Vậy ư, anh sống một mình? Vâng, bố mẹ tôi chu cấp cho tôi khá đầy đủ. Như thế buồn lắm nhỉ, tôi cũng ở một mình, hay trưa mai anh có muốn đến nhà tôi ăn trưa không, coi như tôi cảm ơn anh.
Đêm không trăng. Bầu trời tối thẳm, sâu hun hút. Sau khi đưa cô gái nhỏ về nhà, anh lững thững bưóc về con phố ngược chiều. Bóng đổ dài dưới chân anh. Có một tin nhắn của cô bạn gái, xin lỗi vì đã quá lời, và hy vọng có thể làm lành. Anh tắt máy. Không phải anh giận cô, chỉ là anh nhận ra chưa bao giờ anh yêu cô cả. Một gương mặt u sầu thoáng hiện lên trong tiềm thức anh. Anh miên man với những ám ảnh về đôi bàn tay trắng xóa như bông tuyết. Con phố đêm dài, như ném anh vào khoảng không bất tận.
Bữa trưa ngày Chủ Nhật đơn giản nhưng ngon miệng. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ hỏi thăm một số chuyện về gia đình, công việc. Xong bữa ăn, cô rửa bát. Tay áo xắn cao để lộ cánh tay nhỏ và trắng mượt; bàn tay cô thoăn thoắt giữa đám bọt xà phòng như những con cá trắng quẫy trong dòng thác sủi tăm. Anh im lặng nhìn cô.
Tối hôm đó, anh lấy ra một quyển sổ, lặng lẽ khắc họa hình ảnh của cô bằng ngôn từ.
Họ thường gặp nhau ở bến xe buýt, và lên cùng một xe. Trường học của anh cách siêu thị nơi cô làm việc hai bến. Gia đình chu cấp cho anh một chiếc xe máy, nhưng anh ít dùng nó, bởi khi ngồi xe buýt anh có thể đọc sách. Có thêm một cô gái ngồi cạnh khi lên xe buýt không ảnh hưởng đến thói quen đọc sách của anh. Cô im lặng đan len, còn anh im lặng đọc sách. Có lẽ họ thấy bình yên, thấy cuộc sống dịu dàng trôi qua bên cạnh họ. Ngày cuối tuần, anh đến nhà cô và cô sẽ nấu bữa trưa cho anh. Anh kể về niềm đam mê với những cuốn tiểu thuyết Nhật Bản, và mơ ước viết văn của mình. Cô chăm chú lắng nghe, nhìn sâu vào mắt anh. Sau đó cô sẽ đi làm việc nhà, dọn dẹp, giặt giũ, còn anh cứ ngắm nhìn cô mãi không thôi. Rồi anh lấy ra một quyển sổ, lặng lẽ ghi chép. Ngày nắng dịu êm. Ngày mưa thoáng đãng. Hai người lặng lẽ ở bên nhau, ở giữa là một mối quan hệ chẳng biết gọi là gi, chẳng lùi lại, chẳng tiến xa hơn.
***
Mùa Thu năm ấy, lá vàng rơi thật nhiều.
Em gái cô thi đỗ đại học với một số điểm không tồi. Cô đón em gái vào ở trọ cùng chỗ với mình. Mọi thứ cô đã thu xếp ổn thỏa. Cô em gái nhỏ xinh xắn, hồn nhiên, háo hức đến trường, tình cờ thay cô bé lại cùng trường với anh. Ngày đầu tiên gặp anh ở bến xe buýt, khi đang đứng cùng chị gái mình, cô bé kêu lên khi nhận ra anh khóa trên đẹp trai cùng khoa với mình. Cô và anh nhìn nhau. Cô gái nhỏ tíu tít. Cô bé nói thật nhiều. Cô bé cười thật tươi. Những bữa trưa cuối tuần im lặng bỗng trở nên sôi nổi. Anh coi cô bé như một người em gái, chỉ bảo và giúp đỡ cô bé rất nhiều. Cô mỉm cười nhìn hai người yêu quý. Cô bé hay vòi vĩnh, và nhõng nhẽo với anh. Thời gian trôi đi dịu êm, con phố nhỏ có thêm một thành viên lí lắc, giữa hai người có thêm một cô nhỏ đáng yêu. Rồi một ngày, cô bé thỏ thẻ với chị. Chị à, em thích anh ấy rồi, làm sao giờ chị. Cô im lặng. Rồi cô bảo, anh ấy là người xứng đáng đó em. Tối hôm đó, cô bé về muộn. Anh đưa cô bé về nhà. Cô bé sà vào vòng tay chị, chị ơi, em đã nói với anh ấy là em yêu anh ấy, và anh ấy đã đồng ý rồi, anh ấy đồng ý làm bạn trai của em, em hạnh phúc quá. Cô chia vui cùng em gái, bình thản.
Anh và cô bé không ở nhà ăn trưa vào những ngày cuối tuần nữa. Cô bé thích lang thang, thường vòi vĩnh anh dẫn đi dạo phố. Cô ngồi một mình trước mâm cơm, giở một cuốn tiểu thuyết Nhật Bản ra đọc.
Lại một ngày mùa Xuân ẩm ướt. Bầu trời lãng đãng những cuộn mây màu khói.
Hôm nay cô bé bị ốm và phải nghỉ học. Bước ra bến xe buýt, cô trông thấy anh đang đứng một mình. Cô bảo anh hết giờ học hãy qua thăm con bé. Anh im lặng. Đột nhiên cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Anh có thực sự yêu con bé không. Anh gật đầu. Anh có thực sự hanh phúc không. Anh gật đầu. Vậy tốt rồi, hãy chăm sóc và bảo vệ nó nhé, đừng bao giờ rời xa nó. Cô quàng lên cổ anh một chiếc khăn len màu xám tro. Bàn tay trắng lướt nhẹ trước mặt anh. Vô thức, anh nắm lấy nó. Cô đứng im, bàn tay bất động, đôi mắt chớp nhẹ. Anh mở túi xách, lấy ra một cuốn sổ, đặt vào tay cô. Xe buýt đến. Cô gỡ tay ra khỏi tay anh, chạy vội lên xe. Anh không lên xe. Mưa ào xuống, ầm ào trên mái nhà chờ xe buýt. Xe buýt chuyển bánh, lao về phía mưa. Anh quay gót, bước về phía nhà cô bé, nhưng bước chân cứ vô định, chẳng biết đi về đâu....
HỒNG TRANG
COMMENTS