Truyện Ngắn Bộ Phim Dài Mãi | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | đọc truyện đôi khi muốn có ai đó bên cạnh | đôi khi muốn có ai đó cạnh bên đọc online | đôi khi muốn có ai đó cạnh bên tiki | Tác Giả Hi trần | Kenhtrasua.com | đôi khi muốn có ai đó cạnh bên hi trần
1. Năm phút phim đầu tiên hoàn toàn thinh lặng, không tiếng động, không lời thoại, không âm nhạc. Có thể nhiều hơn năm phút, cảm giác kéo dài không điểm dừng. Máy quay đứng yên, mọi thứ lọt vào khung hình cũng gần như bất động. Như thể đó là một bức ảnh, chứ không phải đoạn phim.
Bức ảnh chụp hồ nước trong xanh, không có ai.
2. Tôi ghé ngang quán trà góc đường buổi sáng, vẫn còn quá sớm, quán vừa mở cửa, chưa bày biện xong. Chỉ có tôi và duy nhất một người khách nữa đang ngồi ở bàn cạnh quầy pha chế.
Tôi gọi hai ly trà đào cỡ lớn yêu cầu cho vào bình giữ lạnh mang theo sẵn, để uống đến chiều. Lúc tôi đứng chờ, vị khách kia bất thần đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng bằng da vói những nút đồng han gỉ tôi đeo tay trái. Cô gái hỏi tôi:
"Bạn sắp đi câu à?"
Giọng nói quen lắm.
Tôi nhìn ra cửa như phản xạ, cần câu dựng cạnh chiếc xe máy đậu bên ngoài được thấy dễ dàng.
"Đúng rồi”
Vị khách vén gọn mái tóc rũ dài lòa xòa, bỏ kính râm che kín nửa khuôn mặt xuống, ngước lên nhìn tôi.
Ca Dao!
Cô bạn cùng tuổi, bắt đầu đóng phim từ mười năm trước, rất xinh đẹp, nổi tiếng, hiếm ngày nào không xuất hiện ít hoặc nhiều trong một bài báo mạng nào đó (đa phần là vớ vẩn).
Hôm nay Dao mặc quần jeans và áo sơ mi giản dị, nhưng chất liệu và đường may tuyệt đẹp cho biết giá tri của những món đồ không hề nhỏ. Những nhân viên của quán ngạc nhiên rồi tỏ vẻ thích thú. Dao vẫn bình thản, bạn ấy đã quá quen chuyện này.
"Dao từng thấy bạn ở tiệc đóng máy phim tuần trước. Bạn mặc áo phông trắng, tóc bù xù."
"Hôm đó tôi vừa từ phòng hậu kì chạy qua. Ba tập phim đầu phải được hoàn thành trước khi buổi tiệc bắt đầu, để kịp gửi đi kiểm duyệt."
"À, bạn dựng phim. Công việc đó căng thẳng lắm."
"Tôi mới tập sự thôi Dao, chỉ làm phụ tá."
"Dù sao cũng cảm ơn bạn."
"Cũng chi là công việc thôi."
"Vậy cho Dao đi câu với bạn hôm nay đi, để lời cảm ơn không bị thừa?"
"Sao?" - Ca Dao làm tôi bất ngờ, không thể tin.
"Dao đi câu với bạn được chứ? Dao cũng sát cá lắm. Hồi nhỏ mỗi lần về ngoại, ngoại bắt phải đi câu cùng cho bằng được, nói đi với Dao câu được nhiều hơn."
"Nhưng... nhưng tôi sẽ đi cả ngày. Dao không bận sao?"
"Hôm nay là ngày nghi duy nhất trong suốt một tháng qua. Tối Dao mới phải làm khách mời TV show."
"Dao muốn đi thật?"
"Thật mà. Miễn chỗ đó vắng người. Dao không có ý gì, nhưng nếu đông người thì thực sự hơi phiền phức."
"Tôi hiểu. Vắng người, vắng cá nữa."
"Haha. Biết đâu có Dao sẽ khác.”
"Không quan trọng lắm."
"Bạn câu ở đâu?"
"Người ta khai thác đá để lại một cái hồ. Nó nhỏ, nằm ở ngoại ô."
"Nghe có vẻ tuyệt đấy."
"Ừ. Tôi đang định qua cửa hàng tiện lợi bên kia đường, mua thức ăn mang theo cho bữa trưa."
"Dao đủ cần ít hoa quả với sữa không đường. Bạn biết đấy, Dao không được tăng cân."
"Tôi ăn mãi chẳng hết gầy."
"Nếu người ta có thể hoán đổi này nọ đôi khi, không ai đã phải buồn khổ."
Tôi một mình vào cửa hàng, để tránh gây chú ý. Khi tôi trở ra, Dao nói chúng tôi nên đi ngay, càng nhanh càng tốt.
"Quản lí biết Dao ở quán trà. Gã có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, cướp ngày nghỉ của Dao bằng nhiều trò vớ vẩn. Như là ra công viên ngoài trời đi dạo uống cà phê rồi cố tình cúi xuống nhặt rác trên đường chẳng hạn, để vài giờ sau có một bài báo đẹp trên mạng."
"Bạn tên gì?"
"Minh."
"Dao."
3. Tôi luôn đi câu ở hồ, những ngày cuối tuần.
Xa lộ đông đúc bên ngoài, những khu công nghiệp xa xa, sân bay, công trường..., mọi thứ như thu về một phía thế giới. Hồ tách rời ở phía khác, tựa như được che chở bởi lồng kính trong suốt bao quanh cao vô tận. Nước trong biêng biếc soi một mảnh bầu trời. Vài đồi cây thoai thoải và cỏ xanh rợp ven bờ. Có cả sương mù buổi sáng, và hoàng hôn màu đỏ.
Chỉ cách trung tâm thành phố gần một giờ xe máy và quãng đường mòn ngắn, tồn tại một nơi như thế, nơi đó lại vắng vẻ, quả thật kì lạ và vô cùng tuyệt vời.
Người đi câu toàn là mấy cụ ông, mình tôi mười chín tuổi. Tất nhiên, hồ có cá. Nhưng có và không có gì cũng được, miễn đừng có quá nhiều người (vô ý thức), đừng có quá nhiều tiếng ồn và rác rưởi, là được.
Thật thế.
Chúng tôi không câu cá, mà câu thảnh thơi.
4. Chỉ có một chiếc ghế xếp duy nhất giấu trong bụi rậm, tôi để Dao ngồi, dưới tán cây. Tôi xin được mấy trang quảng cáo trong tờ nhật báo của một bác quen, lót ngồi gần mép hồ, rồi buông câu. Mấy bác chẳng ai biết về Dao, khen tôi có một cô bạn gái thật xinh đẹp. Tôi và Dao thì chẳng nói gì nhiều suốt đoạn đường đến hồ. Chiếc xe máy kêu rù rì. Dao khen trời hôm nay đẹp, rồi im lặng ăn hai quả táo cho bữa sáng. Tôi kể sáng nay tôi thức rất sớm, thấy sương mịt mù, chắc là trưa sẽ nắng to. Nhưng có nhiều tán cây lớn quanh bờ hồ lắm, lúc nào cũng mát rượi, tôi nói thêm.
Dao chỉ ngồi ghế một chút, rồi ra ngồi cạnh tôi. Dao xắn quần đến gối, thả chân xuống hồ khua nước nhè nhẹ. Như vậy gây động, cá không bơi lại gần. Không sao, như tôi nói rồi, chuyện câu cũng chỉ là cái cớ.
"Dao có cơ hội được đến nhiều nơi, cảnh đẹp lắm. Nhưng người ta thường khiến mọi thứ trở nên kiểu cách, mất tự nhiên. Khác ở đây."
"Tôi chỉ sợ Dao thấy chỗ này buồn tẻ."
"Vậy chứ bạn nghĩ ở đâu Dao mới thấy vui?"
"Tôi không chắc. Đâu đó cầu kì hơn?"
"Lâu rồi, Dao thấy ở đâu cũng buồn tẻ. Nhưng có vài nơi buồn tẻ dễ chịu, như vầy."
Dao ném một viên đá nhỏ ra xa. Nó rơi tõm xuống. Những vòng tròn cứ nối tiếp nhau lan rộng mãi trên mặt nước phẳng. Tôi nhìn một hồi lâu, như bị thôi miên.
"Tôi đọc, người ta cũng thường viết hình tượng về nỗi cô đơn của mấy ngôi sao trên trời. Chúng cách quá xa mọi thứ."
"Dao bận rộn. Trường quay ồn ào, những bữa tiệc, người hâm mộ. Chẳng có thời gian để ngủ, lấy đâu ra thời gian cô đơn."
Giọng Dao bất chợt run run, nhẹ lắm, nhưng tôi biết.
"Tôi xin lỗi. Điên thật. Đáng lẽ một khi đã đồng ý đưa Dao đến đây chơi, tôi phải hiểu, tôi không nên nhắc đến những chuyện này."
"Có gì đâu. Mình tin Minh khác nhiều người. Bạn nói vậy thôi, chứ không có ý tò mò. Trong buổi tiệc, mình thấy bạn cứ ung dung và dửng dưng thế nào ấy, nom khỏe re. Sáng nay ở quán trà cũng vậy. Cho nên mình mới mạnh dạn đề nghị."
“Mỗi ngày đi học rồi đến công ty, buối tối rời phòng máy là tôi mờ mắt, đờ đẫn hết cả người, về nhà còn phải làm đồ án trên trường. Nghĩ ra thì tôi cũng như Dao, chẳng đủ thời gian để ngủ, lấy đâu ra thời gian để tâm những điều không liên quan."
"Thật ra không hẳn là cô đơn. Chỉ có nhiều khi Dao thấy cuộc sống của mình mất cân bằng, bị xô lệch hẳn về một cực. Giống như chơi bập bênh một mình."
"Thôi. Ném chuyện này xuống hồ đi, tôi với Dao đừng tiếp tục nói về nó."
"Ừ."
"Dao nên rút chân lên nữa, nó đã trắng bệch."
"Ừ."
Mặt trời đứng bóng. Nắng trôi trên mặt hồ như kim cương. Chúng tôi ăn trưa dưới tán cây. Rồi Dao lấy quyển kịch bản mang theo, gác lên mặt chắn sáng để ngủ. Tôi đi loanh quanh, nói chuyện với mấy người bạn lớn tuổi của mình.
Hôm đó chẳng câu được con cá nào cả. Tôi và Dao ở cùng nhau đến chiều. Hôm đó, là một ngày mùa xuân.
5. Tôi thú nhận, những buổi sáng cuối tuần sau đó, tôi luôn nán lại quán trà thêm một chút trước khi đến hồ. Mà không thấy Dao lần nào nữa.
Tôi bắt đầu để ý, thử nhấp chuột đọc những bài báo viết về Dao. Người ta viết về tin đồn chuyện phim giả tình thật của Dao với bạn diễn xứng đôi, nhiều hình ảnh hẹn hò được chụp lén mờ căm. Người ta so sánh Dao đụng hàng váy áo với ca sĩ này, người mẫu nọ, mặc đẹp hơn, xấu hơn, đặt nghi vấn hàng fake. Người ta chê cô diễn một màu, toàn những vai đáng yêu ngọt ngào giống nhau. Cái này hôm đó tôi có nghe Dao nói, thật ra Dao không có quyền quyết định, công ty quản lí biết phim nào sẽ bán được nhiều vé, đem lại nhiều hợp đồng quảng cáo. Người ta còn đăng ảnh trung học của Dao, khẳng định chắc chắn Dao đã nâng mũi và độn cằm như thể chính tay mình làm phẫu thuật. Tôi tắt trình duyệt web, không xem nữa. Đáng lẽ tôi không nên xem.
Dạo ấy, tôi vẫn đang tham gia dựng một bộ phim Dao đóng. Tôi xem qua hết những shot phim được quay, cả những cảnh quay hỏng. Tôi thấy được Dao rõ nét trong những màn hình máy tính lớn, bắt kịp từng nét biểu cảm trên khuôn mắt Dao. Nhưng kỹ thuật quay phim tuyệt vời, sống động bỗng trở nên không còn nghĩa lí. Khi mà tôi đã từng ở bên Dao một ngày.
Tôi đã từng ở bên bên Dao một ngày. Đã từng. Và tôi nghĩ chuyện cũng chỉ có thế.
Vậy mà.
6. Một giờ sáng, buổi tối mùa hè, Dao gọi điện cho tôi. Tôi vừa thiu thiu ngủ. Điện thoại bỗng rung rè rè. Nhìn màn hình sáng nhấp nháy số máy lạ giữa căn phòng tối đen, tôi thấy rất bất an, lồng ngực rung lên không thể gằn giữ lại được. Thứ tôi sợ nhất trên đời, là điện thoại nửa đêm.
Tôi thở sâu, rồi trượt ngón tay nhận cuộc gọi. Lập tức nghe Dao lên tiếng.
"Mỗi tiếng tút tút trong điện thoại nãy giờ đều làm Dao khổ sở phát điên. Rất sợ Minh không nghe."
"Tôi xin lỗi. Tôi vừa mới ngủ."
"Dao muốn ra hồ."
“Gì cơ? Ngay bây giờ?"
"Dao đã có một cái chăn rất lớn. Dao đang ngồi trên taxi. Nếu được, Minh hẹn đâu đó, Dao sẽ nói anh tài xế chạy đến đón."
"Được rồi. Mười lăm phút nữa tôi sẽ ở quán trà."
"Cảm ơn, Minh."
Thật điên rồ khi tôi đã ngồi lặng cả năm phút, để nghĩ xem có nên mang theo... cần câu hay không. Một giờ đêm rồi đấy. Tôi cảm giác mình còn chưa bắt kịp diễn biễn mọi chuyện. Tất cả những gì tôi nghĩ được trong đầu là một đống lửa. Nếu ra hồ
giờ này, sẽ cần phải đốt một đống lửa. Tôi mở tủ lục tìm túi đồ dùng đi rừng vẫn còn để nguyên từ chuyến leo núi cùng nhóm bạn mấy tháng trước, trong đó có đủ mọi thứ: bật lửa, đèn pin, hộp diêm, kem chống côn trùng, thậm chí có cả la bàn, đao, thuốc và đồ sơ cứu...
Tôi xỏ giày, ôm túi đồ chạy nhanh ra quán trà cách nhà không xa. Dao đã chờ sẵn, lọt thỏm trong vòng chăn quấn to kềnh ở băng ghế sau. Khi xe lăn bánh êm ru trong đêm, Dao nói thì thầm, "Đạo diễn cho nghỉ sớm. Sớm là nửa đêm, không thì đã quay đến sáng. Dao không diễn được. Dao biết mình cũng sẽ không ngủ được". Dao đã bí mật nhờ trợ lí hỏi vài người trong đoàn phim tìm số điện thoại của tôi. Có một vệt son lem trên vành môi Dao, lớp trang điểm có lẽ đã bị bôi đi vội vã, chẳng còn gì che đậy làn da trắng xanh trong đêm.
Xe taxi không thể chạy vào đường mòn. Tôi cầm đèn pin lò dò đi trước, Dao quẩn chăn đi phía sau. Ánh sáng trắng le lói rọi xuyên qua con đường hẹp tối thẳm. Càng đi sâu vào gần hồ, không khí càng ẩm và lạnh, tôi đôi lần rợn sống lưng. Có lẽ thấy được tôi rùng mình, Dao tiến lên dang tay mở một bên chăn quấn quanh người tôi. Chúng tôi tiếp tục đi sát nhau, chậm chạp hơn. Hồ hiện ra trước mắt. Mặt nước tĩnh lặng, lấp loáng một lớp ánh sáng mỏng manh tinh khiết.
Từ lúc ra đến hồ cho tới sáng, tôi và Dao đùm ngập chung trong chiếc chăn dày sụ. Chúng tôi tựa vào nhau. Chúng tôi ngồi yên bên hồ. Chăn ấm đến mức không cần phải tìm cây khô để dựng một đống lửa như tôi dự định ban dầu. Dao cũng không muốn đốt lửa. Nguồn sáng đèn pin duy nhất tắt nốt đi, chung quanh hoàn toàn tối mịt. Một lát thì mắt kịp điều tiết nhìn được mọi thứ lờ mờ. Dao kể, lúc nãy nghe được có người vài người trong đoàn phim hẹn nhau đi chụp ảnh Milky Way(1) . Mùa hè, cách xa những ngày giữa tháng trăng tròn, ở nơi không ô nhiễm ánh sáng, nhìn lên trời theo hướng SE , sẽ thấy được Milky Way(2) dễ dàng.
(1) Ngân Hà
(2) Đông Nam
Tôi ngẩng đầu nhìn mãi lên dải ánh sáng mê hoặc ấy trên bầu trời, một lúc sau cúi xuống, thấy Dao đã ngủ. Tôi ngồi yên, để Dao ngủ đến sáng.
Tôi thức trọn, đọc thờ ơ một ebook trên điện thoại cầm tay. Thi thoảng quay sang nhìn Dao co người nhỏ bé, tôi tự hỏi ngoài thiếu ngủ, cô gái này liệu còn thiếu thốn bao nhiêu thứ nữa? Tự hỏi, liệu được ở cạnh Dao, có thực sự là một điều may mắn cho tôi hay không, vì cứ nhìn Dao chơ vơ như đứa trẻ lạc thế này, tôi bị đau nhói lồng ngực?
Cũng giả vờ hỏi vậy thôi. Nếu câu trả lời là không, không may, tôi cũng sẽ đón nhận. Dao ngủ rất ngon. Tôi đón nhận sẵn sàng.
Dao tỉnh dậy khi nền trời đã ửng sáng. Sương giăng trắng mặt hồ. Chiếc chăn tôi và Dao quẩn chung ngấm sương âm ẩm. Một bên vai hơi mỏi, tôi cố gắng không để lộ ra. Dao nói Dao cần phải nhanh chóng đến phim trường, không thể để mọi người chờ. Tôi gật đầu, tôi cũng phải đến lớp nộp bài tập.
Dao tiến sát ra hồ, hét "AAAAAAAA..." thật to, quay sang tôi cười lớn. Rồi chúng tôi đi ngược lại con đường mòn trở ra xa lộ.
Tôi nghĩ cả đời tôi không quên, khoảnh khắc tôi và Dao giấu cái nắm tay sau chiếc chăn to ôm phía trước, đứng lặng im bên vệ đường chờ taxi đến. Ánh sáng đầu ngày trong suốt. Tiếng xe cộ huyên náo vang bên tai như bản nhạc. Nếu nhắm mắt lại khi đó, tôi sẽ tưởng mình đang nằm buông trên mặt hồ. Nước ngấm lạnh tê tái. Da trắng bệch đi. Nhưng tôi thấy êm ái mênh mang. Và những mạch máu trong người vẫn vô cùng nồng ấm.
7. Sau hôm đó, tôi và Dao không ra hồ cùng nhau lần nào nữa. Tôi chỉ gặp Dao trong những màn hình máy móc nóng hổi vì phải hoạt động liên tục để kịp tiến độ phim phát sóng. Hoặc tôi thấy Dao từ xa, cười và nói, trong những buổi tiệc mừng rating hoặc doanh thu phim cao. Tôi vẫn đi câu ở hồ mỗi cuối tuần, như chưa hề có gì xảy ra. Trong mối quan hệ mơ hồ và khó tin này, tôi biết mình chỉ có thể chờ đợi ở Dao. Nếu Dao im lặng, tôi cũng không nên làm gì cả.
Một năm sau, tôi du học về kỹ xảo phim.
Một năm sau nữa, tôi về Việt Nam nghỉ hè. Tôi lại vác cần câu ra hồ, thì nhận được một phong thư. Dao nhờ một bác chuyển thư cho tôi, từ tuần trước. Bác hỏi đi đâu lâu quá không thấy vậy mày, cái dự án khu chung cư bên hồ, nằm trên giấy bao lâu cũng bắt đầu xây rồi đó, chán quá trời quá đất, sao mày không xé thư đi coi nó viết cái gì...
Dao không viết gì cả. Bên trong phong thư chỉ có một vé mời tham dự buổi ra mắt phim vào tuần sau.
Tựa phim là: Bộ phim dài mãi.
8. Đoạn cuối phim chiếu cảnh một rạp phún có màn hình đang chiếu chính xác bộ phim đó. Khi phim (toong phùn) kết thúc, dòng chữ trắng "Dựa theo một câu chuyện có thật" hiện lên trên nền đen màn hình (trong phim) rồi mất đi. Màn hình thật tôi đang xem lập tức chuyển đến cảnh đoàn làm phim (trong phim) xuất hiện để giao lưu với báo chí và khán giả ngay tại rạp. Nữ chính nói rằng, chàng trai ngồi cùng cô bên hồ cũng có mặt trong số khán giả bên dưới. Máy quay lia xuống những hàng ghế tối, dừng lại một chút, thu lấy hình ảnh nhốn nháo khi mọi người nhìn quanh tìm kiếm vô định.
Đột ngột chuyển cảnh.
Hồ nước trong cảnh quay vô thanh đầu phim lại xuất hiện một lần nữa, kéo dài rất lâu, trở thành cảnh kết thúc.
Bộ phim bên ngoài, tôi đang ngồi xem thực sự, không chạy dòng chữ trắng trên kia.
Suất chiếu ra mắt kết thúc, đoàn phim cũng xuất hiện giao lưu. Tôi ngồi ở hàng ghế gần cuối, không nhìn rõ được Dao cười.
Ca Dao, nữ diễn viên chính, đồng thời là biên kịch kiêm đạo diễn, kể về những khó khăn. Kịch bản quá ít tình tiết, diễn tiến chậm chạp, không kịch tính. Dành đến mười phút, trong thời lượng chín mươi phút phim, cho cảnh cái hồ không có ai lặp lại ở đầu và cuối. Hơn mười phút cho cảnh nữ chính ngồi thắc thỏm trong taxi ở quán trà giữa đêm, ngóng đợi nam chính. Thậm chí dành gần hai mươi phút cho cảnh quay góc rộng từ đằng sau, không lời thoại mà chỉ có âm nhạc chậm rãi, khi hai nhân vật chính quấn chăn ngồi bên hồ. Quá lạ lùng, không có vẻ gì là ăn khách cả, nên khó khăn lắm mới có một nhà sản xuất đồng ý đầu tư 50% kinh phí cho bộ phim, còn lại Dao phải tự bỏ ra. May mà phim quay đơn giản, không nhiều bối cảnh, đạo cụ hay diễn viên, dẫn đến chi phí rất ít.
Có một nhà báo hỏi, có phải bộ phim này là lí do khiến Dao kết thúc hợp đồng sớm với công ty quản lí hay không.
Dao trả lời:
"Dao chỉ có thể nói rằng, Dao đã mạnh mẽ hơn."
Tôi nghe, mỉm cười, mà chảy nước mắt giữa rạp chiếu đông đúc.
9. Sáng hôm sau, bộ phim mới của ngôi sao điện ảnh trẻ tuổi xuất hiện trong hàng loạt tít báo lớn trang chủ. Người ta bảo đây là một bộ phim lạ lùng, nhiều khoảng lặng, thử thách kiên nhẫn và thậm chí gây khó chịu với một số khán giả, nhưng có thể lay động mạnh mẽ cảm xúc một số khán giả khác.
Người ta khen cái hay của bộ phim là đã để câu chuyện dừng lại nhẹ nhàng, đúng lúc, đủ trọn vẹn.
Người ta không biết.
Bộ phim ấy không có điểm dừng.
HI TRẦN
COMMENTS