$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Trái Tim Có Nhiều Ngăn Hơn Ta Tưởng

Hôm nay là buổi học đầu tiên của đội tuyển Văn, kể từ ngày biết kết quả thi vòng Một. trước khi thi, cô lan đã cẩn thận nhắc học trò:...



Hôm nay là buổi học đầu tiên của đội tuyển Văn, kể từ ngày biết kết quả thi vòng Một. trước khi thi, cô lan đã cẩn thận nhắc học trò:

- Kết quả thi hôm tới, cho dù có thế nào, cô vẫn muốn nhìn thấy đông đủ các con ở lớp học này. Miễn là cô còn muốn dạy, các con còn muốn học, thi cử có là gì.


Lúc ấy, đứa nào cũng toe toét gật đầu lia lịa.


- Ôi, cứ cho con đến nhà cô như thế này thì không học cũng không được! - Diệp hí hửng.


- Đã thế, đến lúc ấy mình đừng học trong nhà nữa cô ơi, ra ngồi dưới giàn-ti-gôn đi cô! trời ơi, viết bài văn mà ra đấy ngồi thì nhất quả đất.


Quỳnh vừa nói vừa tự vỗ tay khen cái ý tưởng vĩ đại của nó. cả bọn cười xuýt xao hưởng ứng, mỗi đứa góp một cậu:


- Đem trà sữa ra đấy uống chẳng phải là thiên đường à!


- Hôm nào cô không dạy tụi con vẫn đến "tự học" được không cô?


Bọn con gái bình thường đã nhiều chuyện, bọn học Văn càng giàu trí tưởng bở hơn. Chúng nó tranh nhau nói về đủ thứ chúng nó muốn làm dưới tán ti-hôn hồng rực ấy. Cô Lan nhìn học trò, mỉm cười nhớ lại thời học sinh của mình.


Vậy mà hôm nay, đội tuyển vốn chỉ vỏn vẹn năm đứa con gái giờ còn bốn.


- Quỳnh đâu rồi các con?


 - Chắc nó vẫn buồn vì kết quả thi nên hôm nay không đi cô ạ. Để vài hôm cho nó nguôi nguôi rồi lại đâu vào đấy thôi cô. - Diệp nói nhanh. Nó đã nghĩ thể nào cô cũng hỏi, và nó, là cái đứa học cùng lớp Quỳnh, ở sát vách nhà Quỳnh, không trả lời thì còn ai trả lời được?


- Ừ. Tội nghiệp con bé. Thi cử lận đận quá! Cả cô lẫn trò chùng xuống, lặng thinh vì câu nói ấy. Quỳnh là đứa có năng khiếu. Từ lớp Sáu đến giờ, nó lúc nào cũng ở trong đội tuyển Văn, và luôn là đứa đầu tiên thầy cô muốn đem đi thi thố. Nhưng năm nào nó cũng không cộ giải. Thầy cô năm này nhìn năm trươcs, chẳng hiểu tại sao một đứa như thế lại không được giải? Trong lúc học, nó xuất sắc như thế cơ mà? Vậy mà vẫn kiên quyết chọn nó đi thi.


Năm nay nữa, nó lại không có giải.


- Đúng là học tài thi phận. - Cô thở dài.


Mấy đứa không biết nói gì, đều quay ra nhìn Diệp. Con bé thấy khó xử chết đi được. Nó nghĩ thầm: 'Thôi, cô không nhìn thấy cái bộ dạng thểu não của Quỳnh cũng được!".



*****

Lúc biết kết quả thi, mặt Quỳnh hơi tái đi. Rồi cả buổi nó im lặng không nói gì.


Buổi tối, bình thường, Diệp với Quỳnh thể nào cũng chạy qua chạy lại nhỏ to buôn chuyện. Nhưng hôm ấy Quỳnh chẳng ló đầu sang nhà Diệp và đến sáng hôm sau đi học, mắt sưng húp, Quỳnh vẫn không nói nửa lời.


Vốn dĩ Quỳnh là đứa mít ựớt kinh khủng. Mẹ mắng - khóc. Giận dỗi thằng em ở nhà -khóc. Đọc truyên - khóc. Xem phim - khóc. Và thậm chí, hồi xưa, bị điểm kém, nó cũng gục xuống bàn mà khóc.


Chỉ khi bị Diệp mắng: “Khóc xong thì điểm có cao lên không?" Nó mới đỡ được phần nào cái thói dùng nước mắt “giải quyết" điểm số.


Nhưng lần này, đã ba ngày, vẫn chưa thấy Quỳnh cười. Hôm nào đến lớp mắt cũng sưng húp. Và dường như khóc ở nhà chưa đủ, đến lớp, thi thoảng lại thấy nó nào sụt sịt, nào lục khăn giấy...


- Nó làm sao thê mày?


Cả lớp xúm vào hỏi... Diêp. Con bé khốn khổ phải trả lời đi trả lời lại đến năm chục lần: "Ừ, chắc nó buồn vì kết quả thi vừa rồi.". Từ hồi lớp Sáu đến giờ, cứ đi thi là rớt. Ai mà chịu được chứ?


Các thầy cô cũng... quay ra hỏi Diệp, dù cũng đã đoán được phần nào câu chuyện của Quỳnh. Nó lại tôn thêm chục lần giải thích nữa. Thầy cô nghe xong, người gật gù, người cau mày, người ra vỗ vô Quỳnh, nói vài lời khuyên nhủ. Con bé vừa dạ vâng vừa sụt sịt!


Diệp than thầm: "Ôi trời. Nó đã khóc rồi lại đụng vào thì nó còn khóc hơn!". Nó đã có kinh nghiệm đôi phó với tiền sử khóc nhè chè thiu của Quỳnh rồi, nên biết: Cứ phải chờ cho con bạn qua cơn thôi!


Nhưng hôm ấy, tức là ngày-thứ-tư-khóc-lóc, mà Quynh vẫn ủ ê. Kiểm tra 15 phút, Diệp bất thần ngẩng lên, thấy con bạn vừa mãi miết viết vừa đưa tay chùi nước mẳt. Diệp vốn bình tĩnh mà bỗng dưng bụng dạ cồn cẩo. Có gì đó không ổn rồi!


Giờ ra chơi, nó nhấm nháy với mấy đứa, lôi bằng được Quỳnh xuống căng-tin. Trời lạnh, cả bọn xì xụp mì tôm chanh nghi ngút khói thơm sực, cũng chả cần nhớ là Quỳnh đang trong cơn khóc lóc:


- Mày không ăn bò khô đúng không, tao lấy đây! - Tuấn Anh nhòm ngó sang hộp mì của Quỳnh. - À à mày ăn sáng rồi nên không ăn chứ gì, thôi để tao ăn hộ!


Diệp cấu nó một cái, thằng bé kêu oai oái:


- Giời ơi, đổ nước vào cái áo mồi của tao! Á à. Nga, mày thừa nước đục thả câu à, gắp trộm bò khô của tao à!


Quỳnh nhìn chúng bạn nhí nháu, bất giác cười phì. Bỗng đâu lại thấy nước mắt rưng rưng.


- Mày làm sao thế? - Diệp, lần này không đợi nữa. - Khổ lắm, khóc lóc thì người ta đem giải tới cho à!


- Tao...không khóc vì chuyện thi rớt. - Quỳnh mếu máo.


- Hả?


Cả bọn đang chí chóe đều dừng khựng lại nhìn Quỳnh.


Nhưng mà, đã trống vào lớp.




***

Từ lúc xuống đấy cho đến cuối giờ, tất cả những đứa xuống căng-tin đều ngơ ngẩn đoán già đoán non xem con bé bị làm sao. Thư từ chíu chíu ném qua chỗ Diệp.

- Hay là nó...thất tình?

- Vớ vẩn, nó có yêu ai đâu!

- Hay là con mèo nhà nó bị chết?

- Nó nghe thấy nó tát chết giờ. hôm qua con quái mèo đấy vẫn tha xương sang ăn cùng con mèo nhà tao.

Cơn tò mò cứ dần lớn dần. Đến cuối giờ thì một phần ba lớp đã hoàn toàn bị-tò-mò với câu chuyện "vì sao Quỳnh khóc". Tan học, cả bọn ùn lại ở trong lớp chờ nghe Quỳnh nói "vì sao"

- Bọn mày sẽ cười tao thôi! - Quỳnh lại xị mặt chực khóc.


- Hở, chả nhẽ từng đấy năm bọn tao cười mày còn chưa đủ à. Khóc nhè chè thiu là bệnh mãn tính của mày rồi chứ có phải mới phát đâu! - Tuấn Anh quang quác, để rồi lại nhận về bảy cái cấu. - Này cái bọn con gái xấu xa sao cứ cấu người ta hả!!!


Quỳnh không nhịn được, lại cười. Rồi nó hít một hơi, ngượng ngùng nhìn cả bọn.


- Tao sợ phải xa lớp mình.


Đám bạn lại được phen ngã ngửa. Chúng nó trố mắt nhìn Quỳnh. Giờ mới tháng Mười Hai, còn lâu mới đên Tết, còn khướt mới đến tháng Năm! Giờ mà đã sụt sịt thì có mà sụt sịt cả một học kỳ à!


- Tao biết là bọn mình chưa đến lúc chia tạỵ. Mà chia tay rồi, thích thi vẫn gặp nhau, vẫn về trường, đến nhà các thầy cô chơi... Nhưng mà lúc ấy thì bọn mình không phải là bọn mình bây giờ. Sẽ là trường mới bạn mới thầy cô mới, biết đâu, lại cả yêu đương nữa. Bọn mình sẽ chẳng nhớ nhau thương nhạu được như bây giờ. Và tao không muốn thế. -Nói đến đây, mắt Quỳnh lại ngân ngấn uớt. -Thế là nhìn tất cả các trò nghịch của bọn mình, tao đều thấy có cái gì nhói nhói. Rằng bọn mình đang rất là vui nhưng rồi cuộc vui sẽ tàn.


Lúc này thì cả bọn con gái đả đỏ hoe mắt theo Quỳnh. Ừ nhỉ, sau này, làm gì có lúc nặo xì xụp mì tôm chanh trong căng-tin, mà nếu cố, chắc gì chúng nó đã thấy ngon, chắc gi đã thấy vui như lúc này? ừ nhỉ, làm gì có lớp học nào lén lút mang mp3 với loa đến, giờ ra chơi đóng cửa ở trong lớp mở nhạc nhảy nhót với nhau, mà nếu có, chăc gì đã có cái nhóm nhảy nào thảm họa được như nhóm của thằng Bình? Ừ nhi, làm gì có lớp nào trang trí lớp như cái rạp xiếc cho ngày Boys' day?..


Cứ thế, bọn nó miên man nghỉ rồi quay ra ôm nhau sụt sùi,


Biết làm thế nào bây giờ!


**


Diệp với Tuấn Anh nhìn nhau. Chỉ còn hai đứa chúng nó tỉnh táo bên nhau canh bọn con gái sướt mướt. Tụi nó thấy Quỳnh nói không sai, nhưng, có gì đó, không hẳn đúng. Bỗng mắt Diệp sáng lên.


 - Này, bọn mày nghĩ sao, khi mà các thầy cô vẫn cứ dạy lớp này qua lớp khác? Cả bọn ngớ ra.


- Ý tao là, thầy cô có thể dạy hết lớp học trò này đến lớp học trò khác, vậy mà vẫn yêu nghề và yêu bọn mình, đúrig không? Tao cũng gặp các anh chị học sinh cũ, thấy các anh chị ý cũng quý thầy cô lắm. Mà cả mình đối với thầy cô cũ, bạn bè cũ cũng thế còn gì! Tụi nó ngẫm nghĩ, hồ nghi.


- Để tạo hỏi cô Lan cho bọn mày xem!


Diệp lấy điện thoại gọi luôn, cả bọn trố mắt nhìn nó ngưỡng mộ. Con bé liến thoắng mấy phút xong cúp máy, cũng ngơ ngẩn chả khác gì bọn bạn nó:


- Cô bảo mai cô trả lời nhé!


Lũ trò tò mò ấy đã thắc thỏm mãi không yên. Cứ mười lăm phút, Diệp lại nhận được tin nhắn: “Thế nào? Cô trả lời sao rồi?". Mọt giờ sáng thằng Tuấn Anh vẫn nhắn. Sáu giờ dụi mắ dậy đã thấy tin nhắn của con Nga.


- Ôi chết với bọn này mất! - Nó rên rỉ.


Ngóng cổ chờ đến giờ ra chơi ngày hôm sau, từ radio của trường, chúng nó nghe giọng MC dịu dàng:


Bạn sẽ luôn ngạc nhiên về sức chứa của trái tim mình. Luôn có nhũng ngăn bí mật mà hằng ngày mở ra cánh cửa nhỏ, đón nhận những cảm xúc mới mẻ tinh khôi, dành cho những người mới bước vào cuộc sống của bạn......


- Cô Lan nhắn tin! - Diệp hét ầm lên. - Cô bảo nghe radio đi!


Cả bọn ồ lên, túm nhau rầm rập chạy ra ngoài hành lang nghe cho rõ.


"Bạn sẽ luôn ngạc nhiên về sức chứa của trái tim mình! Nó đã từng đựng trong mình tình yêu dành cho nụ cười của cha. Vòng tay của mẹ. Cho cả những trò nghịch ngợm của các anh chị em. Cho ngõ nhỏ thân thương dẫn vào ngôi nhà nhỏ của gia đinh bạn. Nó lạị chứa đựng thêm cả lủ bạn chia nhau bộ đồ chơi xếp hình hổi mẫu giáo, cả lủ bạn cấp một nhí nhoáy, cấp bai lỡ cỡ những chuyện của hội mờ dậy thì...


Bạn sẽ ngạc nhiên sao mình có thể yêu nhiều đến như thế! Dường như trái tim bạn không phải chỉ có bốn ngăn, mà là một cái cây đang lớn, mở rộng tán lá xanh tươi của mình cho tất cả những giọt mưa rơi xuống, những làn gió bay qua, những bóng nắng lung linh nhảy múa!



...

Tôi chẳng bao giờ sợ bạn quên tôi đâu. Bởi tôi biết sức chứa củạ trái tim bạn là vô tận. Có thể bao nhiêu bận bịu lo toan của thế giới người lớn sẽ cuốn chúng ta đi. Bạn chẳng thể gặp gỡ, thậm chí gọi điện cho tôi mỗi ngày. Nhưng chỉ cần đôi khi nghĩ đến tôi và mỉm cười, chiếc lá của tôi trong trái tim bạn sẽ chẳng bao giờ rụng xuống, sẽ mãi xanh tươi"


Nhạc nổi lên. Quỳnh, Diệp quay ra ôm nhau, rồi ôm hết cả bon bạn. Lần lộn khóc cười, ừ nhỉ, tim đã nhiều ngăn như thế, còn phải lo gì nữa chứ?


... I see friends shaking hands, saying "How do you do"

 They're really saying: I love you too 
I hear babies cry, I watch them grow
 They'll leam much more than I'll  never know 
And I think to myself What a wonderful world...

Giọng MC vẫn dịu dàng lẳn vào tiếng nhạc du dương:"... Gửi từ cô Trần Lan tới Quỳnh, Diệp và các bạn 11A2...".


Trong khi đó, bọn thằng Bình đã kịp chế ngay ra một điệu nhảy rất kinh khủng. Còn thằng Tuấn Anh đứng yên, mắt khép hờ, ngón tay trỏ chạm vào chỗ này chỗ kia trên ngực, lẩm bẩm:


- Cô Lan ở đây. Nga béo, Hoàng gà, Diệp ở đây... Chỗ này... chỗ này cho Quỳnh...


Nó đột cả bàn tay vào chỗ đó, rồi từ từ mở mắt ra, cúi nhìn.


Nghe tim nảy :tưng", như một cái chổi vừa cựa mình.

COMMENTS

BLOGGER: 1
Loading...
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Trái Tim Có Nhiều Ngăn Hơn Ta Tưởng
Trái Tim Có Nhiều Ngăn Hơn Ta Tưởng
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_OYU1Kui-JWWC8JL6Mr-DigXBJ7hc4EVo4C-J4jGq_pEbLNsIdW_RpGUBGww55HOaTh-wrDKwATRm9Pm6i_bOgCQVlxKM3Kp_RN-Y_n-3_gJk_5qJe8Ygkp94ynWkuRn0HIXA007B6fKH/s640/IMG_3036_1200x1339.jpg
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_OYU1Kui-JWWC8JL6Mr-DigXBJ7hc4EVo4C-J4jGq_pEbLNsIdW_RpGUBGww55HOaTh-wrDKwATRm9Pm6i_bOgCQVlxKM3Kp_RN-Y_n-3_gJk_5qJe8Ygkp94ynWkuRn0HIXA007B6fKH/s72-c/IMG_3036_1200x1339.jpg
kenhtrasua
https://kenhtrasua.blogspot.com/2013/09/trai-tim-co-nhieu-ngan-hon-ta-tuong.html
https://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2013/09/trai-tim-co-nhieu-ngan-hon-ta-tuong.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy