1.Thứ Bảy, không phải đi học nhưng tôi vẫn đến trường để rúc trong thư viện hoàn tất đống bài tập về nhà và chỉ ra về khi cô thủ thư t...
1.Thứ
Bảy, không phải đi học nhưng tôi vẫn đến trường để rúc trong thư viện hoàn tất
đống bài tập về nhà và chỉ ra về khi cô thủ thư thông báo sẽ đóng cửa trong ít
phút nữa. Chưa đến năm giờ chiều nhưng chỉ còn lưa thưa nắng. Tôi dắt xe ra
khỏi cổng rồi chậm rãi đạp những vòng đầu tiên, những vòng nối tiếp.
Trường
học nằm ở ngoại ô của một thị trấn nhỏ. Hai bên đường là cánh đồng lúa vàng
trải rộng, miên man đến tận chân ngọn núi phía xa xa. Tôi rất thích gam màu
vàng ấy. Đôi lúc mơ mộng, tôi thường ước mình có một đôi cánh, dĩ nhiên là đôi
cánh biết bay. Khi ấy, tôi sẽ mang theo chiếc máy ảnh và bay lên cao, ghi lại
khoảnh khắc gam màu vàng mướt mải ấy rực lên trong nắng, sẽ thấỵ cả những mái
ngói bé xíu xỉu xiu, thấy cả nhà máy bút chì nơi bố tôi làm việc, thấy cả đám
học sinh tíu tít chuyện trò trên đường từ trường về nhà,... Đang co chân chuẩn
bị tiếp tục thì nhìn thấy Huy ở bên kia đường. Dưới ánh nắng cuối chiều, gương
măt Huy nom rất hiền. Tôi nghĩ mình thích cậu ấy. Một chút. Nhưng mà, chuyện đó
để sau. Huy bảo để Huy cầm lái, chở tôi về. Cậu ấy vừa bước ra từ cửa hàng
sách. Huy rất thích đọc, chủ yếu là những cuốn thuộc mảng công nghệ thông tin và
kỹ thuật. Chúng tôi kể với nhau về nhiều thứ. Huy hứa chắc nịch, sau này nhất
định sẽ tự lái máy bay chở tôi lang thang khắp nơi, để tôi có thể nhìn thấy thị
trấn từ trên cao mà chẳng cần đến một đôi cánh (hiển nhiên) không có thực.
"Nhưng
với điều kiện, khi ấy, mua một chiếc máy bay chỉ... đắt như sở hữu một em xe
đạp cơ”
Đương nhiên là tôi biết chuyện ấy chẳng bao giờ có thể xảy ra. Nhưng cảm giác có một người ở đó, lắng nghe và đồng tình với những ý nghĩ viển vông của mình thực sự rất dễ chịu. Bóng tối chậm rãi đổ xuống sau lưng, những vòng xe cứ quay đều, quay đều trên các cung đường nhộn nhịp mà bình yên của thị trấn.
2.Huy
học cùng trường tôi nhưng khác lớp. Gần bốn tháng trước, bố con cậu ấy chuyển
đến thị trấn, trở thành hàng xóm cách nhà tôi tám căn. Những buổi học ở trường
thường bắt đầu từ 9 giờ sáng và kết thúc lúc 1 giờ chiều. Chúng tôi thường ăn
sáng ở nhà rồi cùng nhau đạp xe tới lớp. Trường chẳng bao giờ điểm danh, cũng
không có nhiều quy định nên tụi học sinh chúng tôi thường chỉ ghé những buổi
thảo luận nhóm hoặc nhũng giờ học có giáo viên chúng tôi thích. Tôi không học
cùng lớp Huy, những môn học đăng ký cũng khác nhau nên thi thoảng, tôi đi học,
cậu ấy ở nhà. Hoặc ngược lại.
Hôm
nay là thứ Ba, tôi không có tiết học nên ngồi nhà làm bài tập ngoại ngữ. Những
trạng sách chằng chịt các đường nét viết bằng bút ch ì, sai lại tẩy, sai lại
tẩy. Chiếc bút chì này được sản xuất ở nhà máy của bố, chất lượng ngòi cũng như
chiếc tẩy nhỏ gắn ở đầu bút thực sự rất tốt. Nhiều nhà máy bắt đầu chuỵển sang
thiết kế những chiếc bút chì vỏ nhiều màu sắc khác nhau, riêng nhà máy của bố
vẫn trung thành với màu vàng cổ điển. Bố kể, rất nhiều năm về trước, khi bút
chì lần đầu tiên được tạo ra từ vỏ cây và than chì, người ta đã chọn màu vàng
để sơn cho nó. Một phần để không bị lẫn với bàn gỗ cùng màu, phần vì màu vàng
mang lại cảm giác “Vua chúa". Thời gian sau này, rất nhiều thay đổi được
thêm vào quy trình sản xuất bút chì, nhưng riêng màu vàng vẫn được giữ lại. Tôi
đọc sách, người ta bảo gam màu ấy có khả năng tăng cường trí nhớ, rất tốt cho
não bộ.
Làm
xong ba bài luận, lật mở nhiều đến nát bươm cuốn từ điển, tôi vươn vai đứng
dậy, ra ngoài phố hóng gió. Chưa kịp kéo hết cánh cựa băng kính, tôi đã nghe
thấy tiếng ồn ào ở đầu ngõ. Hình như có ai đó đang đánh nhau
thì phai. Tôi đến gần và giật mình nhận ra đó là Huy. Trong phút chốc, Huy phát
hiện ra sự có mặt của tôi. Cậu ấy dừng tay, đẩy cậu bạn kia ra rồi,bước tới, kéo
tay tôi đi thẳng. Đám đông phía sau chưa hết tán loạn, tôi nghe loáng thoáng
tiếng ai đó nói với theo.
"Thằng
nhãi ranh này, vẫn chứng nào tật ấy! ở trường cũ nghe
đâu cũng đánh nhau ra trò, bị đuổi nên mới chuyển nhà đến đây!"
đâu cũng đánh nhau ra trò, bị đuổi nên mới chuyển nhà đến đây!"
Huy
kéo tôi ra đến cây cầu bắc ngang một nhánh sông nhỏ thì dừng lại. Nắng đổ lên
mái tóc mềm. Tôi không hỏi bởi tin rằng, nếu cậu ấy thực sự muốn nói ra, cậu ấy
nhất định sẽ làm.
Chúng
tôi cứ giữ im lặng như thế chừng hơn tiếng đồng hồ. Lúc tôi tính ra về thì Huy
bất ngờ lên tiếng.
Trường
cũ của Huy cũng ở ngoại ô, như mọi ngôi trường khác. Tôi đã rất ngạc nhiên khi
được biết về một "Huy" rất khác. Cậu ấy từng là học sinh cá biệt của
trường, từng "vang danh" khắp cả thị trấn bởi thành tích đánh lộn với
bạn bè.
"Cuối
học kì một, tớ đánh nhau với một anh lớp trên, bị thầy giám thị đưa vào phòng
thầy Hiệu trưởng. Thầy gọi điện cho bố mẹ, yêu cầu một trong hai người đến họp
với nhà trường. Trên đường đi, mẹ tớ bị tai nạn ngay đoạn ngã ba gần
trường..." - giọng Huy đột nhiên trầm xuống, nghe như tiếng gió luồn trong
khe nhỏ, lạnh đến tê người - "Và, không bao giờ tỉnh lại nữa"
Từ đó, mối quan hệ giữa bố và Huy bắt đầu rạn nứt. Tranh cãi thường xuyên xảy ra trong căn nhà nhỏ. Bố Huỵ không thể chịu đụng nỗi ám ảnh và muộn sầu trước sự ra đi của mẹ cậu ấy, nên đã quyết định chuyển nhà đến ở thị trấn của chúng tôi.
Huy
đã thay đổi nhiều, kể từ biến cố ấy. Nhưng dường như sợi dây
tình cảm giữa bố và cậu ấy vẫn chưa được cải thiện nhiêu "Chắc chắn bố tớ sẽ giận lắm nếu biết tớ lại đánh nhau với bạn. Chỉ tại chúng nó..." - cậu ấy nghẹn lại, và tôi biết những điều cậu ấy đang trải qua thục sự không mấy dễ dàng - “chúng nó xúc phạm đến mẹ...".
Tôi choàng tay tay ôm lấy vai cậu ấy. Tôi chỉ muốn cậu ây hiểu, tôi ở đây, sẽ luôn ở đây, bên cạnh cậu ấy. Như nhũng ngày cậu ấy đã chọn lắng nghe tôi.
tình cảm giữa bố và cậu ấy vẫn chưa được cải thiện nhiêu "Chắc chắn bố tớ sẽ giận lắm nếu biết tớ lại đánh nhau với bạn. Chỉ tại chúng nó..." - cậu ấy nghẹn lại, và tôi biết những điều cậu ấy đang trải qua thục sự không mấy dễ dàng - “chúng nó xúc phạm đến mẹ...".
Tôi choàng tay tay ôm lấy vai cậu ấy. Tôi chỉ muốn cậu ây hiểu, tôi ở đây, sẽ luôn ở đây, bên cạnh cậu ấy. Như nhũng ngày cậu ấy đã chọn lắng nghe tôi.
3.
Cuối tuần, Huy sang nhà tôi chơi. Chúng tôi gom những mảnh gỗ vụn tìm được
trong nhà kho, , làm thanh những chiếc thùng gỗ không nắp. Khi được xếp chồng
lên nhau một cách khéo léo mà... lộn xộn, chúng sẽ giống những ngăn nhỏ của một
chiệc giá sách... phá cách vậy. Trong lúc tôi ngồi nghĩ xem nên đặt nó ở vị trí
nào, Huy đã lăng xăng ra giúp bố tôi di chuyển những chậu cây trong sân. Cuối
cùng, tôi đẩy từng bộ phận của chiếc “giá sách" về góc trong của hiên nhà,
nơi có chiếc ghế bành bố mẹ thường ngồi sưởi nắng và tận hưởng khoảng thời gian
rảnh rỗi ít ỏi của tuần.
Bố
Huy đi gặp họ hàng bàn công chuyện, Huy ăn trưa cùng gia đình tôi xong mới về
nhà. Buổi chiều, trong lúc tôi và bố ngồi xem TV chờ mẹ nướng mẻ bánh ngọt cho
bữa nhẹ, bố bảo: "Cậu nhóc đấy!" Tôi vờ như không để ý tới giọng điệu
trêu chọc của bố. Nhất định, bố đã lờ mờ đoán ra tình cảm đặc biệt tôi dành cho
cậu ấy. Một chút. Nhưng mà, chuyện đó để sau. Tôi kể cho bố nghe chuyện về Huy,
quá khứ và hiện tại. Bố không rời mắt khỏi màn hình TV nhưng điều đó không có
nghĩa ông không lắng nghe những điều tôi nói.
"Cậu
nhóc đang rơi vào một hoàn cảnh khó khăn. Con người ai cũng phải trải qua nhũng
ngày như thế. Nhưng nếu không gục ngã, không chịu khuất phục, khó khăn sẽ khiến
con trở nến vững vàng hơn. Giống như bút chì, cần được mài sắc. Gọt có thể
khiến ngòi bút vỡ, nhưng sau đó nó sẽ nhọn hơn, các nét bút được viết dễ dàng
hơn".
Bố
tôi rất yêu bút chì, luôn có ít nhất một chiếc bút trong túi áo ngực của ông.
Rất nhiều triết lý phức tạp trong đời sống được ông vận dụng vào những chiếc
bút chì. Như là bút chỉ phải được gọt, như con người phải đi qua gian khó. Như
la bút chì luôn có cục tẩy gắn sẵn, để người ta có thể sửa chữa lỗi của mình.
Bố bảo, điều đó tương tự như triết lý, chúng ta vốn không thể thay đổi quá khứ,
nhưng hoàn toàn có thể làm lại cho đúng.
A! Chính là nó! Chính là những chữ ấy!
Tôi chạy vội sang nhà Huy, nhắc lại những lời bố tôi nói, nhắc lại cả nhũng điều giản dị mà sâu sắc ông đã nhờ những chiếc bút chì dạy lại cho tôi. Huy mỉm cười. Cậu ấy sẽ làm được, đúng không?!
A! Chính là nó! Chính là những chữ ấy!
Tôi chạy vội sang nhà Huy, nhắc lại những lời bố tôi nói, nhắc lại cả nhũng điều giản dị mà sâu sắc ông đã nhờ những chiếc bút chì dạy lại cho tôi. Huy mỉm cười. Cậu ấy sẽ làm được, đúng không?!
Chúng tôi lang thang đến chiều muộn. Lúc đi ngang đoạn đường ven núi, chúng tôi bị hai thanh niên to cao nhảy ra chặn đường để xin đểu. Bàn tay của Huy đột nhiến nắm chặt lai. Tôi biết cậu ấy định làm gì. Tôi cũng biết điều ấy sẽ để lại hậu quả rất tệ. Bố Huy, có thể bác ấy sẽ chẳng bao giờ đặt niềm tin vào Huy nữa. Tôi níu tay Huy, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Nắm tay Huy mềm ra, rồi tha hẳn. Tôi rón rén móc toàn bộ số tiền trong túi ra đua cho hai kẻ xấu rồi giục Huy đạp xe thật mau. Cũng may, từ đằng xa có tiếng xe máy vọng lại, hai kẻ xin đểu cũng không có ý định giữ chúng tôi để làm khó thêm.
Đuờng
về nhà đầy lá vàng rơi. Những chiếc lá lảo đảo trong không trung trước khi rớt xuống
vai Huy, rớt xụống tóc tôi. Đưa tôi về đến cổng, Huy thì thầm.
“Tớ
hứa sẽ kiềm chế bản thân để không đánh nhau với người ta nữa. Nhưng An cũng phải
hứa với tớ, đừng ra ngoài muộn như hôm nay nữa, được không?".
4.
Trường cho học sinh nghỉ, giũa hai học kì, tôi rủ Huy đến thăm nhà máy nơi bố
tôi và bố cậu ấy làm việc. Đúng như lời "cảnh báo" của Huy, ông tỏ ra
khá lạnh nhạt trước cậu con trai của minh, ông tập trung loại những chiếc bút
chì không đạt tiêu chuẩn. Những chiếc ruột chì không đặt đúng trung tâm thân
gỗ, những chiếc có miếng gỗ bị vênh, không đồng đều...
Vài
năm trở lại đây, doanh thu của nhà máy không còn ổn định như trước nữa, nhưng
những người dân của thị trấn nơi tôi ở vẫn rất tâm huyết với nghề. Họ tìm ra
nhũng công thức mới, nhũng dây chuyền sản xuất mới để nâng cao chất lựợng sản
phẩm. Giống như bố, tôi lụôn tin rằng bút chì chẳng bao giờ đánh mất vị trí của
nó.
"Bố!
Bố!" - Tôi khệu nhẹ tay bố, ra hiệu cho ông nhìn về phía bố con Huy đang
mỗi người mỗi hướmg. Ông lắc nhẹ đầu rồi lẩm bẩm.
“Nhiều
người trông khô cứng và khắc nghiệt vậy thôi, nhưng thương yêu thì luôn được cất
tận sâu trong tim đấy, con gái!"
Lúc
Huy hỏi về số phận của nhũng chiếc bút chì loại, bố tôi đã nói rằng chúng không
bị vứt đi mà sẽ được chuyển đến tặng lại cho nhũng trẻ em nghèo ở ngôi làng nhỏ
nằm sâu trong rừng.
"Những
sản phẩm này không đạt tiêu chuẩn để tung ra thị trường, không cô nghĩa chất
lượng của nó không tốt đâu, cậu nhóc ạ. Trông sần sùi vậy chứ vẫn hoạt động tốt
lắm đấy. Như nhiều thứ trong cuộc đời này, bút chì, quan trọng nhắt là ở lõi
bên trong, đúng không nào?".
5.
Hai ngày sau. Khi gặp tôi ở trường, Huy đã cười rất tươi. Chưa bao giờ tôi thấy
cậu ấy cười rạng rỡ như thế. Huy bảo bố cậu ấy đã chủ động trò chuyện, đã cởi
mở hơn, thậm chí còn hỏi cậu ấy có gặp khó khăn gì ở trường học không.
“
Tất cả là nhờ bố cậu đấy! Bố tớ bảo thế”
Ngay
sau giờ tan học, tôi vôi vã đạp xe về nhà, đẩy mạnh cánh cổng gỗ và cất tiếng
hỏi ngay khi nhìn thấy bố. Bố đưa ra câu
trả lời mà không ngẩng mặt lên nhìn tôi, chỉ chăm chăm tỉa lại cây cảnh trong
sân.
"Bố
đưa cho chú ấy cây bút chỉ cô gắn tẩy, và nói như những gì từng nói với con.
Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng hoàn toàn có thể làm lại để có được
kết quả khác tốt hơn!“
Những
chuyện đã xảy ra với mẹ của Huy là điều chẳng ai mong muốn. Có lẽ, bố của Huy
cũng đã hiểu ra điều ấy. Những ngày này, Huỵ luôn mỉm cười khi nhắc đến bố.
Thỉnh thoảng, bố mẹ tôi mời bố con Huy đến nhà ăn cơm. Dù sao, ở thị trấn này,
bố con cậu ấy cũng chẳng quen thân với nhiều người.
Trong
lúc ba phụ huynh ngồi xem TV trong phòng khách, tôi và Huy kéo nhau ra chiếc
ghế bành ở hiên, nơi có chiếc giá sách bằng gỗ do hai đứa tôi tự đóng. Huy chăm
chú vào cuốn sách cầm trên tay. Tôi cũng cố tỏ ra chăm chú, nhưng không
được. Tôi nghĩ mình đã thích cậu ấy nhiều hơn. Một chút. Nhưng mà, chuyện đó để sau.!.
"An
này. Mai là Chủ Nhật, cậu có muốn đi xem phim với tớ không?" - Huy quay
sang, gãi đầu gãi tai. Gương mặt cậu ấy ửng đỏ khiến tôi chắc chắn trăm phần
trăm nãy giờ cậu ấy cũng chỉ vờ chăm chú, như tôi thôi.
Tôi mỉm cười, gật đầu
Rồi tôi nghĩ, có lẽ chuyện đó chẳng thể để sau được nữa rồi.
Tôi mỉm cười, gật đầu
Rồi tôi nghĩ, có lẽ chuyện đó chẳng thể để sau được nữa rồi.
NOTE: Các bài trong nhãn Trà Sữa Cho Tâm Hồn đều được lấy từ trong báo Trà Sữa đó các bạn. Truyện Đi Khắp Thế Gian Cùng Ngàn Quả Táo nằm trong báo số 97 tháng 10 nhé

COMMENTS