Mùa Xuân Sắp Đến Rồi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 100 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 100 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
Tôi buồn suốt cả mùa dài. Buồn đến mức chỉ biết giam mình trong
căn gác nhỏ những ngày thành phố chỉ còn chơ vơ vài vệt nắng, buồn sang cả
nhũng ngày thành phố chìm nghỉm dưới nền trời ghi xám cũ mèm. Lòng chao ôi là
hoang hoải, tôi xách ba lô lên và đi. Lên rừng xuống bể. Da đen sạm trong nắng
của miền nóng, còn chân tay thi nhau sưng tấy và ửng đỏ những ngày ngủ vùi nơi
có tuyết. Thế mà lòng vẫn rũ buồn. Buồn như thể muốn tan đi.
Có một người vừa qua đời.
***
Sáng nay, tôi tỉnh giấc sau giấc ngủ chập chờn trên máy
bay. Tiếng người cười nói xung quanh phả vào tai hệt như âm thanh rè rè của
chiếc radio hỏng. Những đám mây vẩn vơ trắng còn nền trời thì cứ dịu dàng biêng
biếc xanh bên ngoài cửa bé xíu. Tôi đã ngồi trong khoang máy bay được hơn mười
giờ đồng hồ. Màn hình điện tử trước mặt thông báo giờ địa phương ở nơi đến đang
là 18h ngày 23, trong khi chuyến bay của tôi cất cánh lúc 19h cùng ngày. Sự
chênh lệch khủng khiếp giữa các múi giờ tạo ra lỗ trống hoác trong lòng không
sao chối bỏ. Tôi lôi từ chiếc túi đặt dưới chân ra một cuốn sổ nhỏ và một chiếc
bút, định bụng ghi lại những ý tưởng chạy sượt qua đầu.
Tôi là một người viết truyện. Thế mà đầu óc cứ rỗng tuếch. Tôi nguệch ngoạc trên giấy vài đường kẻ, rồi lại vẽ thêm vài hình vu vơ khác. Tôi ngả người ra ghế, chán nản. Bất ngờ, giữa tiếng rè rè của chiếc radio hỏng, tôi nghe thấy giọng của một người.
Tôi là một người viết truyện. Thế mà đầu óc cứ rỗng tuếch. Tôi nguệch ngoạc trên giấy vài đường kẻ, rồi lại vẽ thêm vài hình vu vơ khác. Tôi ngả người ra ghế, chán nản. Bất ngờ, giữa tiếng rè rè của chiếc radio hỏng, tôi nghe thấy giọng của một người.
"Buồn hoài chưạ đủ sao? Hay lại muốn chết như tao mà suốt
ngày ảo não?“ - Người vừa qua đời quẳng đến câu hỏi chết tiệt.
Ơ, thế mà không buồn nữa thật!
***
Từng có thời gian, hòm mail của tôi nhận được một đống thư quan
tâm thăm hỏi.
"Sao rồi?".
Lúc đó, tôi đã bình thản trả lời với tất cả sự lạc quan gom góp
được.
"Đang, ngắc ngoải".
Ừ, chắc tại lạc quan thái quá nên khi người đó ra đi, tôi chỉ
biết ngồi thừ ra và buồn vô hạn. Từng có thời gian, cả thế giới cua tôi chỉ vỏn
vẹn những điều liên quan tới người đó. Thế mà, tôi có chịu cứu người ta đâu?
***
Đó là một ngày của mùa Thu, người ta trở về Hà Nội, kể tôi nghe
câu chuyện về những thành phố đã đi qua. Tháng Mười cứ dịu dàng như một tách
trà ấm nóng, tôi ngồi cạnh người ta ghi lại nhũng mẩu vụn của kí úc, những kỉ
niệm miên man của cái thuở lênh đênh trên đường, lòng cứ xôn xao vì những cuộc
gặp gỡ chớp nhoáng nhưng ấn tượng thì theo mãi đến những tháng năm sau này.
Lòng người ta chỉ suốt ngày mong ngóng được đi xa, đến một nơi
hoàn toàn xa lạ, nơi người ta chẳng thể tìm thấy sợi dây liên kết nào với mọi
thứ xung quanh, để có thể nhìn sâu vào chính bản thân mình, để tận hưởng tuổi
trẻ của mình. Nhưng tuổi trẻ đâu cứ phải đi? Những thứ lạ lẫm thường chỉ mang
đến cảm xúc nhất thời. Rồi thì ai cũng phải tìm về những điều thân thuộc ngay
giữa cuộc sống đời thường.
"Người ta sống hoài như thế có nhầm không?" Tôi từng
email hỏi người ta như thế.
Mùa Xuân năm đó, người ta ở Dublin. Sau một ngày dài lang thang
ở ngoại ô, người ta ngồi xe buýt trở về thành phố. Bên ngoài, những cánh đồng
rộng lớn như thảo nguyên chỉ còn thưa thớt những ụ cỏ khô, thấp thoáng xa xa là
những ngôi làng đang ngủ quên trong ráng chiều. Người ta viết thư kể:
"Đang ngồi ăn ở Burger King trên đường O’Connell. Bữa ăn đầu tiên của năm
mới ở xứ sở chẳng ai biết Tết là gì. Sáng nay, tôi ngồi tàu từ Lansdovvne Road vào
trung tâm thành phố, dừng ở bên kia sông Lifey rồi đi bộ qua câu. Chẳng ai để ý
đến chuyện tôi đã thoa son đỏ hơn thường
ngày, ăn mặc quần đẹp hơn thường ngày. Chẳng ai để ý đến mùa Xuân của tôi chỉ
vừa ghé đến”.
Chỉ là mùa Xuân của một kẻ cô đơn đến lạc lõng. Một khi ở đâu
người ta cũng có thể cô đơn nếu không chịu mở lòng, thì sao cứ phải rời khỏi
mảnh đất này mà rơi nước mắt ở xứ sở khác?
Giờ này năm nay, tôi ngồi lách cách gõ những dòng này và thầm
ước gia như tôi đủ can đam để nói với người ta rằng đừng đi nữa, cứ ở nhà và
thương Việt Nam đi. Giá như tôi không lặng im mà nói để người ta hiểu, trải
nghiệm không ở địa điểm mà xuất phát tự đáy tâm hồn thì có lẽ, giờ này người ta
vẫn ở đây, nói vài lời bông đùa với tôi và bạn. Ừ, giá như...
***
Mùa Đông vừa rồi, tôi ngồi với người ta và nói chuyện lông bông.
Mẹ vừa đi chợ về, mua trà ướp hương bưởi rồi pha để trên bàn. Mùi hương ấm sực
lơ lửng bay khắp căn phòng. Chúng tôi uống trà, nằm cạnh nhau trên chiếc phản
rộng rồi nói bao nhiêu là chuyện cũ kĩ.
"Tao cứ hèn kém sao sao..." - Người ta bình nhiên buông
lời, như muốn nói gì thêm nhưng lại thôi.
"Sao là sao?" - tôi bật cười. "Tao chẳng bao giờ tự làm một điều gì đó. Khó khăn, áp lực... đều cần đến sự động viên của người khác nhưng chẳng bao giờ giúp được người khác chuyện gì" - nỗi buồn nhẹ tênh mà cứ mênh mang, mênh mang - "Một kẻ nhàm chán!".
Đúng là người ta yếu đuối, đúng là người ta đôi lúc ngốc nghếch không thể tìm được một lý do khả dĩ cho hành động của mình, đúng là người ta quen sống dựa dẫm vào người khác. Người ta nên thay đổi, và cần thay đổi.
Thế mà lúc người ta hỏi, tôi đã chỉ lắc đầu phủ nhận rồi gieo
vào lòng người ta hy vọng.
"Mọi chuyện rồi sẽ khác. Cũng sắp đến mùa Xuân rồi!".
Nhưng, người ta đâu thể đợi đến mùa Xuân.
Lúc nghe tin người ta qua đời, tôi cảm giác như một phần của tâm
hồn mình đang tan ra lạnh lẽo và trống rỗng. Tôi đã có thể cứu người ta. Chi
cần nói rằng đã đến lúc để thay đổi, rằng không phải cứ đi đã là tốt, và rằng
hãy thử phá bỏ những thói quen cũ để sống một cuôc đời mới, thực sự tự do,
chẳng cần lệ thuộc vào một khuôn mẫu nào cả. Tôi đã có thể cứu người ta, nhưng
tôi đã chẳng làm gì cả. Khoảng trời mùa Đông đen sẫm, tôi thấy mình khóc nhưng
nước mắt không chảy ra, còn hai gò má thì khô cong nứt nẻ.
***
Lúc máy bay hạ cánh, tôi lại nghe người ta bảo: "Về nhà đi!
Đừng buồn nữa!".
Tôi không ngồi metro vào thành phố mà ngủ gật ở sân bay, chờ
chuyến bay kế tiếp, về Hà Nội.
Nếu coi cuộc đời này là một vở kịch nhiều chương thì nhân vật
chính mỗi chương là những con người khác nhau trong bạn. Họ cứ lần lượt
thay thế nhau khi mỗi chương khép lại, mở ra một chương mới. Người ta đã qua
đời và tôi hiểu vở kịch cuộc đời mình đã bước sang chương mới, cùng một phiên
bản "tôi" mới.
Tôi sẽ thôi viết về những cọn người ham đi để tập trung khắc họa
nhũng con người ham sống.
Và tôi sẽ thôi viết về những con người yếu đuối để kể với bạn
câu chuyện về những con người mạnh mẽ hơn.
Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Cũng sắp đến mùa Xuân rồi.
Cũng sắp đến mùa Xuân rồi.
DUNG KEIL
COMMENTS