Mùa thu năm thử hai đại học, tôi tham gia một câu lạc bộ của các bạn sinh viên tình nguyện làm hướng dẫn viên cho người nước ngo...
Mùa thu năm thử hai đại học, tôi tham gia một câu lạc
bộ của các bạn sinh viên tình nguyện làm hướng dẫn viên cho người nước ngoài ở
Hà Nội. Sau hai tháng training và được chia sẻ kinh nghiệm từ các thành viên
khác, tôi trở thành thành viên chính thức và bắt đầu được tour.
Tôi vô cùng háo húc trước viễn cảnh đuợc gặp nhiều
người bạn mới, cùng họ khám phá thành phố này. Nhưng tôi gặp vấn đề ngay từ những
tour đầu tiên, có cảm giác không đúng như tôi kì vọng, rằng tôi có thể làm tốt
hơn thế nhiều. Chị trưởng nhóm email cho tôi vé phản hồi của khách, ngoài những
lời khen ngợi thông thường như một nghi thức cảm ơn, hầu hết đều kèm theo lưu ý
rằng hi vọng tôi có thể dẫn tour hấp dẫn hơn, cởi mở và tự tin hơn; trái lại
các đồng nghiệp của tôi đều nhận được phản hồi rất tốt. Chuyên này khiến tôi
nghĩ ngợi và xuống tinh thần. Tôi nhận ra lí do ngay lập túc, rằng trong lúc đi
tour, tôi thường căng thẳng khi trò chuyện với khách, lo lắng rằng mình phát âm
không chuẩn, mình chưa truyền đạt đủ thông tin. Tất cả những nỗi sợ đó khiến
tôi đầu óc tôi cứ rối tung lên và làm việc kém hiệu quả. Không nói rõ ra những
vấn đề đó với trưởng nhóm, tôi chỉ email ngắn gọn lại rằng mình sẽ cố gắng nhiều
hơn nữa.
Nhưng bất ngờ là tôi lại được phân công dẫn môt mình
ở tour thứ năm. “Một vị khách rấi đặc biệt nhé, chị trưởng nhóm viết trong
email như vậy về vị khách của tôi. Anh ấy 22 tuổi, có bố mẹ là người Việt Nam
nhưng sinh ra, lớn lên ở Mỹ và đây là lần đầu tiên anh ấy về quê hương.
Tôi không giấu nổi căng thẳng khi lần đầu dẫn tour một mình. Mà khi, ít nhất nếu làm không tốt thi tôi vẫn có thể cầu cứu đồng nghiệp. Trái lại, "du khách" của tôi thì cười rạng rỡ, không che giấu vẻ hào hứng, quyết tâm khám phá tùng ngóc ngách nhỏ xíu của Hà Nội.
"Chào Chị, xem nào, anh đã nghiên cứu rất kĩ
cách gọi tên em đấy. Tên em đọc là bơ không có z đúng không? (*) Anh là
Ken."
Tuyệt là Ken rất hài hước. Nhưng tệ là sự hài hước đó, không khiến tôi khá hơn mà vẫn đầy lo lắng như mọi khi. Tôi đưa Ken tới những điểm tham quan quen thuộc hít một hơi dài và bắt đầu bài giới thiệu bằng tất cả những kiến thức tôi đã cố gắng thuộc lòng.
"Này, này, em có thể ngừng lại một chút được không? Anh cứ y như là một ông giáo khó tính còn em thì lên bảng trả bài cũ cho anh một cách đầy căng thẳng ý."
Tôi tròn mắt nhìn Ken, bối rối nói:
“Đúng thực là em có căng thẳng chút xíu”
“Thôi nào, thôi nào, ảnh có bắt em học thuộc lòng tất
cả những cái này để giới thiệu cho anh đâu. Tốt nhất là mình nên tìm chỗ nào đó
hay ho ngồi tán phét một lúc cho đỡ căng thẳng tí nhỉ?”
Tôi đồng ý và dưa Ken đến một quán cà phê vỉa hè ở
Phố cổ.
“Em có hay căng thẳng thế này?”
“Có”. Tôi rụt rè thừa nhận.
“Em có yêu Hà Nội không?”
“Có, và không. Thi thoảng không còn phần lớn là có.
Hà Nội khiến em đôi khi chơi vơi một ít, nhưng nơi này vẫn cho em nhiều niềm
vui và cảm xúc.”
“Cool, vậ thì hãy nói về Hà Nội với du khách bọn anh
với tất cả tình yêu em có. Đừng chỉ như trả bài mấy cái đó anh có thể dễ dàng
tìm thấy trên Google trên Wikipedia cơ mà. Và em đủ sức khiến anh thấy yêu
thành phố này theo một cách khác, thú vị hơn và đầy cảm hứng hơn, đúng không
nhóc? Khi đấy em sẽ không còn lo lắng chút nào nữa đâu, anh thề”
Ken nói cứ như thể anh ất là một hướng dẫn viên thực
thụ. Chúng tôi quyết định tạm dừng tour của ngày hôm nay lại. Tôi về nhà, tự nhỉ”
Mình có thể làm khác mà đúng không?” và suy nghĩ về Ken về những gì anh nói.
Mình có thể làm khác mà đúng không?” và suy nghĩ về Ken về những gì anh nói.
***
Buổi sáng hôm sau, tôi hẹn Ken thật sớm, chúng tôi
ra chợ và mua nguyên liệu cho tất cả những món ăn mà Ken muốn thử. Chúng tôi nấu
phở, làm nem cuốn, nấu chè….”Cứ như một buổi tiệc ấy!”, Ken phấn khích khi nhìn
đống hỗn độn chúng tôi bày ra và dù không được ngon như ngoài tiệm, chúng tôi vẫn
thấy rất vui. Và Ken bảo rằng anh ấy sẽ về khoe với bạn bè của mình rằng anh ấy
không chỉ được ăn phở mà còn học được cách nấu phở nữa.
Ăn uống no say, tôi lấy xe máy chở Ken vòng vèo
ngoài phố. Tôi đưa Ken đi qua những con đường mà tôi cho là đẹp nhất của Hà Nội,
“Đường này luôn rộng, vắng và yên tĩnh này”, “Đường này rất nhiều cây và lúc
nào cũng có cảm giác như là mùa Thi khi đi qua đây ý”. “Chỗ này rất dễ bị lạc
nhé!”. Thi thoảng gặp một góc phố nào đẹp chúng tôi sẽ dừng chân lại nghỉ, tôi
y như một tên say lè nhè kể cho Ken những mẩu chuyện vụn vặt của mình. “Anh biết
không, khoảng thời gian đầu tiên ở Hà Nội em ngố tàu đến mức đi qua Bờ Hồ hai
ba lần gì đó rồi mới phát hiện ra đấy chính là Hồ Gươm cơ” “Lúc nào rảnh mình
thử đạp xe lòng vòng Hồ Tây nhé, hồi đầu em không ngờ là nó to đùng thế đâu. Có
lần em quyết định đi bộ một vòng hồ và cuối cùng là rã rời chân tay luôn.”
Chúng tôi cứ như thế đến hết ngày hôm ấy, có một lúc phấn khích quá tôi còn chỉ cho Ken cách đi xe máy. “Đơn giản lắm. Anh Ken sẽ làm được mà. Đọan đường này rộng ơi là rộng và vắng ơi là vắng nữa.” Ken chần chừ một lúc rồi cũng gật đầu. Thử lái một đoạn ngắn, "Em hâm hơn anh tưởng nhiều đấy, Chi. Nhưng thế này đúng thực là vui hơn nhiều”
Sau đó chúng tôi chia tay nhau Ken nói cảm ơn tôi rất
nhiều vì khiến anhaays yêu Hà Nội hơn. Tôi cũng cảm ơn anh rất nhiều vì lại khiến
trái tim tôi tràn đầy cảm hứng trở lại cho công việc này. Không lo lắng vì những
điều ngốc nghếch nữa, mà sẽ làm điều gì đó khác đi. Ken hôn nhẹ lên trán tôi,
nói rằng anh ấy sẽ dành cho tôi một bất ngờ đặc biệt.
*****
Và bạn biết bí mật đo đùng của Ken là gì không?
Trong buổi tiệc mừng sinh nhật câu lạc bộ vào hai tháng sau đó, cũng à buổi gặp
gỡ đặc biệt với các cựu thành viên, tôi ngớ người khi phát hiện ra Ken chẳng phải
là một người Mỹ gốc Việt gì sất, mà chính là…chủ tihj đời đầu tiên của câu lạc
bộ chúng tôi. Nghĩa là anh ấy quá ư hiểu chuyện Hà Nội, quá quen với việc đi
tour như thế này nhưng vẫn để một đứa gà mờ như tôi nghe ( hừm, và thảo nào anh
ấy dám can đảm đi xe máy như vậy!) Ken vỗ vay tôi, cười sảng khoái, “Nhóc, bất
ngờ không?” (Tất nhiên, lần này hắn ta nói bằng tiếng việt!).
“Nhập vai quá xuất
sắc”. “Tôi lầm bần và cố che đậy sự ngượng ngùng của mình. Ken cầm nguyên quả
táo và cắn một miếng, vừa nhai rau ráu vừa nói với tôi ( sao không có tẹo nào
phong thái của một vị chủ tịch hết vậy ): “Nhóc thấy không, câu lạc bộ mình là
một câu lạc bộ đặc biệt, gồm những con người đặc biệt, giúp đỡ và truyền cảm hứng
cho nhua cũng bằng những cách rất rất đặc biệt. Cực kì cool đúng không?”
Bạn thấy đấy, tôi còn biết làm gì hơn là hoàn toàn đồng
ý với nhận định đặc biệt đó chứ! Cuối buổi tiệc, Ken lên phát biểu cái gì đó,
và bỗng dưng hét to lên, “Các bạn hãy làm tất cả bằng tình yêu và lòng hứng khởi
của tuổi trẻ. Các bạn là những đại sứ bé nhỏ của thành phố, vậy thì sao không
cho du khách biết thành phố của chúng ta tuyệt vời đến mức nào chứ, hãy làm điều
đó, như tôi đã nói, với tất cả hứng khởi và tình yêu!?”
Mọi người cười rạng rỡ và vỗ tay. Còn tôi, tôi thấy rõ ràng Ken đã quay xuống và bí mật nháy mắt với mình một cái.
Mọi người cười rạng rỡ và vỗ tay. Còn tôi, tôi thấy rõ ràng Ken đã quay xuống và bí mật nháy mắt với mình một cái.
Tôi chỉ có thể đáp lại bằng một nụ cười thật tươi mà
thôi….
(*) ý của Ken là từ “cheese” – có nghĩa là pho mát,
tiếng Anh phát mầ Ichi:zl, bỏ phát âm z thì sẽ đúng như Chi trong tiếng việt.
Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 97
Đi khắp thế gian cùng ngàn trái táo
Đi khắp thế gian cùng ngàn trái táo


COMMENTS