Bắt Đầu Từ Một Cơn Mưa | Hoa Học Trò Số 1139; Cuộc Sống Là Một Món Quà, Truyện ngắn Hoa Học Trò,
Trong lớp A3,18 bạn nói thẳng là không thích chơi vói tôi vì
tính tình khô khan. 18 bạn còn lại thiện cảm hơn, gọi tôi bằng biệt danh
"cô nàng số đếm". Cũng dễ hiểu, khi nói chuyện, tôi hay sử dụng những
con số để liệt kê. Thực ra tôi cũng chẳng biết thói quen đó bắt đầu lúc nào. Có
thể tại cách nhìn cuộc sống buồn tẻ và đơn điệu. Cho đến một lần tôi tan học,
thình lình một cơn mưa lớn ập đến.
Sau ngày bất ngờ đó thì mùa mưa chấm đứt hẳn. Tuy nhiên, tôi vẫn
nghĩ về Đạt. Trong những tên bạn ở lớp, cậu ấy giống như trung bình cộng của
tất cả. Các cô bạn không bàn tán về Đạt như vẫn bàn tán về mấy cậu bạn hot boy.
Chỉ riêng tôi đã nhận ra sự đặc biệt của cậu ấy. Gương mặt Đạt không thu hút
như những gương mặt bìa tạp chí, nhưng mỗi khi vui, nụ cười cậu ấy làm gương
mặt bừng lên và xung quanh cũng ấm áp lây. Cậu ấy chưa bao giờ pha trò khuấy
động không khí lớp, nhưng mọi lời cậu ấy nói, những việc cậu ấy làm đều đúng
lúc và đem đến sự tin cậy. Điểm chung của Đạt với tôi là cả hai cùng thích môn
Toán. Hôm nào giờ ra chơi, cậu ấy mang qua bàn tôi quyển Các bài giải toán hay, cùng xem bài tập liên quan đến lý thuyết vừa
học, thì hôm đó với tôi là một ngày đẹp. Hai đứa nói chuyện toàn xoay quanh bài
vở học hành.
Một hôm tôi hỏi Đạt về thú vui giải trí lúc rảnh rỗi. Cậu ấy gãi
tai cười, bật mí: "Mình thích làm phim hoạt hình ngắn. Mình đã làm được 2
bản demo thể loại stop motion rồi." Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì Đạt
bảo sẽ gửi cho tôi coi, với điều kiện giữ bí mật vì cậu ấy không thích bị bàn
tán, nhất là khi còn đang mày mò học hỏi.
Từ đó tôi cùng thích hoạt hình stop motion. Đạt nói nhờ có tôi
phụ một tay, "tiến độ làm phim" nhanh hơn hẳn. Cuối tuần tôi chạy qua
nhà Đạt. Trên chiếc bàn gỗ tôi tỉ mí sắp xếp các nhân vật Bút Chì, Gôm, Thước
Kẻ theo kịch bản, còn cậu ấy lo ánh sáng, góc quay và ghi hình. 1 giây trên
phim cần 24 hình. Các thay đổi chuyển động rất nhỏ và phải đồng bộ. Nhưng với
một cô nàng thích các số đếm chính xác như tôi, việc đó chẳng khó khăn gì. Chưa
kể niềm vui làm việc chung. Đạt và tôi không cần nói nhiều mà vẫn hiểu nhau,
làm việc thật ăn ý.
Suốt mùa Hè giữa lớp 11 và 12, cậu ấy và tôi làm được 2 bộ phim.
Mỗi phim dài 8 phút. Cả hai còn đầu tư cho phần nhạc nền, chỉnh màu hậu kỳ. Vào
năm học mới lớp 12, tôi gợi ý không nên cất giấu mà thử đưa phim lên trang của
lớp thăm dò dư luận. Hiệu ứng tốt bất ngờ. Không chỉ các bạn A3 mà các bạn lớp
khác cũng thưởng thức, để lại nhiều comment thú vị. Ai đó nói Đạt nên trở thành
người làm phim chuyên nghiệp. Mấy cô bạn lớp khác cũng hỏi vì sao cậu ấy không
nghĩ đến phim truyện. Đạt quay qua hỏi tôi, rằng cậu ấy có nên làm phim người
đóng không, có nên thi vào trường Điện ảnh không. Tôi gật đầu cho cả 2 câu hỏi
đó.
Tôi cùng Đạt viết kịch bản. Câu chuyện về hai chị em chăm sóc
nhau khi ba mẹ vắng nhà. Xong rồi chuyển qua tìm diễn viên. Đạt nói sẽ nhờ một
bạn lớp bên cạnh. Nét mặt và nụ cười cô bạn ấy rất phù hợp nhân vật cô chị hiền
lành. Còn nhân vật cậu bé lém lỉnh giao cho thằng nhóc em trai của tôi. Bộ phim
làm trong một tháng, chỉ quay các ngày cuối tuần. Ai nấy mệt phờ nhưng rất vui.
Vì mùa mưa năm nay hết sớm, mọi người đã cất áo mưa với dù ở
nhà. Vậy nên khi cơn mưa thình lình ập tới, nhiều bạn trong lớp phải chờ. Riêng
tôi mang theo 2 áo mưa, cho mình để kịp giờ đón em trai và cho Đạt nữa, vì cậu
ấy thường mang theo máy ảnh. Mặc xong áo mưa, ngó qua cửa sổ, tôi bỗng nhận ra
cậu ấy đang cùng cô bạn vai chính đi qua sân, che chung chiếc áo cánh dơi. Tôi
đứng im vài phút. Rồi sực nhớ nhiệm vụ của mình, tôi cũng chạy vội vào trong
màn mưa.
Tôi và Đạt luôn là bạn thân của nhau. Hai đứa chia sẻ các bài
tập luyện thi, các phim hay nhất định phải coi, các kế hoạch khi vào đại học.
Cứ thế, tôi nhận ra thế giới quanh mình không chỉ là các số đếm, các bài toán
khô khan, mà còn rất nhiều cảm xúc đến từ những điều bình thường nhỏ bé. Tôi đã
nhìn ra vẻ đẹp của tia sáng xuyên qua cửa, của chồi lá non nảy trong chậu cây,
của cơn mưa tháng 11... Tôi cũng hiểu có một vài điều sẽ chẳng thuộc về mình.
Nhưng một câu chuyện đẹp thường không trọn vẹn mà.
MINH THẢO
COMMENTS