Tảng Băng Trôi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 124; Trà sữa cho tâm hồn số mới nhất; Trà Sữa Cho Tâm Hồn; Tảng Băng; kenhtrasua.com
1. Tôi đã đi bộ suốt
hai tiếng, và chân thì mỏi nhừ. Tôi rẽ vào công viên và ngồi xuống chiếc ghế đá
đầu tiên mình nhìn thấy. "Mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì thế này?"
Tôi ỉu xìu tựa lưng vào ghế đá rồi tự hỏi. Hai tiếng trước, tôi vẫn còn ở trong
đài truyền hình, xem phần thi Đường lên đỉnh Olympia của cô bé tôi đang dạy gia
sư ba buổi một tuần. Tôi ra ngoài mua chai nước khoáng, đúng lúc gặp Duy. Cậu
ấy đang đi cùng một cô gái khác, vào rạp chiếu phim đối diện. Tôi nhận ra cô ấy,
cô gái được đồn thổi là bạn gái mới của Duy.
Vốn tôi không tin. Duy chưa bao giờ nhắc đến My. Cậu ấy không có
lý do gì để giấu tôi cả. Hơn hết, tôi biết mật khẩu tất cả các tài khoản mạng
xã hội lẫn một khẩu điện thoại của Duy. Ngày nào tôi cũng giả vờ mượn điện thọai
Duy để kiểm tra tin nhắn, cuộc gọi. Mặc dù không phải người yêu, vì chúng tôi
chưa bao giờ nói nhưng rõ ràng Duy cho tôi cái quyền kiểm soát mọi thứ như
người yêu với nhau. Nói chung là Duy không hề có khoảng riêng tư nào để có thể
quen một cô gái khác cả.
"Có lẽ đây là lần đi chơi đầu tiên của họ. Có lẽ vậy."
Tôi bối rối uống gần hết chai nước, nhưng dường như cổ họng vẫn khát khô. Không
còn tâm trí nào để ở lợi cổ vũ cho cô bé kia nữa, tôi lẳng lặng về trước.
Tôi đã đi bộ suốt hai tiếng, băng qua nhiều nẻo đường. Tâm trạng
như trên mây, và chân thì cứ như không chạm đất. Tôi không biết mình đang đi
đâu cả. Tôi mất phương hướng hoàn toàn, giống như tình cảm của tôi và Duy. Tôi
không hiểu, nếu cậu ấy không thích tôi, tại sao lại để tôi kiểm soát nhiều thứ
như thế? Tại sao lại đối xử đặc biệt với tôi như thế? Tại sao lại để tôi thay
đổi cậu ấy nhiều như vậy? Thay đổi cậu ấy, từ một gã đào hoa lăng nhăng với
lịch hẹn hò dày đặc thành một chàng trai chín chắn hết mực?
Tình yêu giống như một cơn mưa mùa Hạ đến bất chợt, khiến tôi
ướt nhẹp, và thảm hại. Tôi bắt đầu thích Duy từ năm hai Đại Học, khi hai đứa
được phân vào cùng một nhóm làm bài tập thực hành. Tôi và Duy cần đi viết một
bài phỏng vấn nhỏ về một làng hoa ở ngoại thành. Sau khi hỏi thăm nhiều người,
chúng tôi tìm được nhà của người đầu tiên mang giống hoa hồng về đây trồng, và
cũng là người có kinh nghiêm trồng hoa nhất làng này. Sau khi nghe mục đích của
chúng tôi, bác ấy từ chối ngay lập tức. Dù chúng tôi có cố thuyết phục như thế
nào bác ấy cũng không muốn để chúng tôi phỏng vấn. Người dân ở đây dường như sợ
liên quan đến báo chí, phỏng vấn này nọ vì khi chúng tôi thử hỏi những người
khác thì họ cũng đều từ chối.
Vất vả cả ngày trời chỉ để nhận được những cái lắc đầu, dù cho
chúng tôi có cố thuyết phục mọi người như thế nao. Tôi chán nản, thấy mình vô
dụng kinh khùng. Thậm chí tôi còn thầm oán trách vì mình bị phân cùng nhóm với
Duy. Thử là một bạn khác trong lớp xem, bất cứ ai cũng có ích hơn Duy. Cậu ta
nổi tiếng là công tử bột, thành tích học tập thì lên xuống cứ như đồ thị hình
sin.
"Ê, giờ thì mình đi đâu?”
"Làm sao tớ biết được!"
"Ủa chứ Nhã là trưởng nhóm mà?!"
"Nhóm có hai đứa mà còn bày đặt trưởng nhóm hả?"
"Chứ sao!" Cậu ta cười tươi rói, chỉ tay ra sau lưng.
"Nè, bản đồ thế giới nè. Nhã coi giờ mình đi đâư?"
Tôi mắc cười quá, đấm một cú vào vai Duy khiến cái xe đạp đi
thuê loạng choạng suýt lao xuống mương. Vừa cười vừa tủi thân, cả hai đứa đều
mệt nhoài rồi. Lưng áo Duy ướt đẫm mồ hôi, tạo thành những vệt nước chằng chịt.
Đúng là giống hệt những dòng sông trên bản đồ thế giới. Cậu ấy cũng đã rất cố
gắng. Tôi không thể đổ lỗi hết cho cậu ấy được. Trách nhiệm là của cả hai đứa.
Nhờ cuộc đối thọai ngớ ngẩn ấy mà thành ra tôi với Duy lại dễ
bắt chuyện hơn. Chúng tôi bắt xe buýt vào nội thành, thảo luận về kế hoạch B
thay cho kế hoạch A đổ bể ngày hôm đó. Không ngờ khi tạm biệt, tâm trạng của
tôi đã bình thường trở lại. Kế hoạch B sau đó lại suôn sẻ đến... bất thường.
Đương nhiên bài phỏng vấn của kế hoạch B không khiến thầy giáo ấn tượng nhưng
cũng đủ để chúng tôi qua.
Tôi thì biết, Duy không ngạo mạn như người ta nói, cũng biết
xông xáo khi cần thiết. Ờ thì, Duy thân thiện lắm. Nhưng đúng là
Duy rất đào hoa.
2. Cuối cùng, tôi
sang đường và bắt xe buýt về nhà. Quả thực nếu không phải hai chân đã đau đến mức
không thể chịu đựng được nữa thì có lẽ tôi vẫn sẽ đi tiếp. Đi tiếp như vậy, vô
định như vậy, lạc hướng như vậy. Tôi nghĩ mình cần bình tĩnh. Việc đầu tiên cần
làm là nói chuyện rõ ràng với Duy. Đáng ra tôi nên làm như thế sớm hơn. Tôi lấy
điện thoại nhắn tin hẹn gặp Duy ở bãi cỏ gần bờ sông.
Bãi cỏ đó rất đẹp, được thuê người chăm sóc cẩn thận. Chúng tôi
có thể nằm xuống mà không phải lo bị bẩn quần áo. Đã bao lần chúng tôi nằm ở
đó, ngắm nhìn dòng sông trôi. Tôi, như rất nhiều cô gái khác, hay nghe nhạc
Hàn. Nhưng hiếm khi nào tôi để ý tới lời bài hát. Tôi chỉ thích nghe những ca
từ mà mình không sao hiểu được. Để tôi cảm nhận chúng bằng giai điệu, bằng tâm
hồn. Đôi khi cái thứ tiếng mà ta nghe không hiểu, lại luôn khiến ta cảm thấy
xúc động.
Tôi thường bắt Duy nghe nhạc cùng. Nhưng thực sự thì tôi cũng
không chắc cậu ấy có nghe hay không, vì lần nào nằm xuống bãi cỏ tôi cũng thấy
Duy ngủ mất, hoặc vờ ngủ mất. Làm thế nào mà cậu ấy có thể từ chối lắng nghe
được nhịp điệu đang vang lên bên tai? Đôi khi tôi thấy mình thật ấu trĩ. Hoặc
giá, những ai đang yêu đều ấu trĩ như vậy, luôn muốn thay đổi người ta thương.
Có thể là thay đổi để tốt hơn, hoặc ta nghĩ rằng người ấy thay đổi như thế sẽ
tốt hơn.
Tôi nghĩ, có phải mình đã chạm đến một ranh giới nào đó của Duy
hay không? Kiểu như, cậu ấy đang phản kháng. Cậu ấy đang để cho tôi biết không
ai có thể thay đổi cậu, trừ chính bản thân cậu. Hoặc giả, cậu ấy chưa thích tôi
nhiều đến mức có thể thay đổi vì tôi. Hoặc giả, cậu ấy đang đợi tôi, nói những
điều cần nói. Tôi gần như đã phủ nhận hoàn toàn khả năng cậu ấy không thích
mình. Tôi không biết có phải mình đã tự tin thái quá hay không.
“Tớ thích cậu rất nhiều. Cậu có thích tớ không?"
Tôi hỏi.
“Tớ xin lỗi." Cậu ấy chần chừ rồi lắc đầu.
Tôi biết rằng mình đã tự tin thái quá. Tôi thấy thật may mắn vì
mình đang nằm trên bãi cỏ. Mắt ngước lên nhìn trời xanh. Nước mắt dâng đầy nhưng
không thể nào rơi xuống. Tôi không dám chớp mắt, cứ mở to nhìn bầu trời xanh
thẳm như vậy. Tôi thấy mình chẳng kém xác ướp là bao, nằm đơ người ra. Rồi chợt
bật cười vì ý nghĩ này. Thật không hiểu sao lúc này tôi còn có thể cười được.
Nhưng tiếng cười của tôi khiến Duy thở phào.
Cậu ấy ngồi dậy, thì thầm, "Tớ xin lỗi." Cậu ấy lấy giấy
bút trong cặp ra viết hí hoáy gì đó.
Nhưng tôi không muốn quan tâm nữa. Tôi nhắm mắt lại. Đến lúc mở
ra đã không còn Duy ở đó nữa. Chỉ có một tờ giấy rực rỡ được gấp thành hình con
thuyền đặt cạnh tôi. Tôi cầm ngang tầm mắt, ngắm nghía. Con thuyền này, có chữ
ở bên trong.
Tôi mở ra, những câu đầu tiên đã thật đẹp. Như một bài thơ...
"Kể cả khi mùa Xuân tới và hoa đã nở...
Và mùa Hạ sang, ký ức chảy tan từng mảng...”
Câu từ không hề sáo rỗng, không hề chỉ có vỏ bọc lấp lánh.
"... khi em đến với tôi bằng con thuyền đó em có biết rằng
tôi không phải một hòn đảo để cập bến
tôi chỉ là tảng băng trôi mà thôi..." (*)
Ở dưới là một đoạn thư,
của Duy. Có lẽ tâm trạng của cậu không ổn định lắm, ít nhất là khi viết những
dòng này. Vì những con chữ của cậu run lên.
Bài hát này chúng ta đã nghe
rất nhiều lần. Đây là giai điệu duy nhất tớ nhớ được trong những bài cậu cho tớ
nghe. Nói thực thì tớ rất ghét nhạc Hàn. Đây là ngoại lệ duy nhất Tớ đã lén mở
diện thoại của cậu để xem tên bài hát. Xin lỗi nhé, vì đã tự ý. Tớ vẫn luôn giữ
lời bài hát này bên người. Tớ vẫn luôn đợi, đến bao giờ cậu tỏ tình, tớ sẽ đưa
nó cho cậu. Nhưng tó vẫn luôn mong ngày đó không xảy ra. Vì đây là một lời từ
chối. Tớ xin lỗi. Tớ chỉ là một tảng băng trôi, rồi sẽ có ngày phải tan chảy.
Tớ chỉ là một tảng băng trôi, muốn lênh đênh giữa đại dương xanh thẳm. Tớ xin lỗi,
trả lại cậu con thuyền này...
3. Cô ấy đã khóc. Lần
đầu tiên tôi thấy cô ấy khóc. Cô ấy lấy bút ra viết gì đó vào tờ giấy rồi gấp
lại thành con thuyền theo những nếp gấp cũ. Nhưng tôi sẽ không bao giờ biết
được cô ấy đã viết gì. Con thuyền đã được cô ấy thả xuống dòng sông. Nó trôi
đi, không biết sẽ trôi về đâu, không biết có thể dạt vào bờ bên kia hay không.
Liệu ai có thể may mắn đọc được tất cả những gì ghi trên đó? Tôi không biết...
Tôi thích Nhã, cũng thực sự trân trọng khoảng thời gian chúng
tôi bên nhau, những khi chúng tôi nằm bên bãi cỏ nghe nhạc. Dù hầu hết là tôi
bị ép nghe, dù hầu hết là tôi chẳng nhớ được mình đã nghe thứ hợp âm gì. Nhã
rất yên bình, luôn luôn như vậy. Nếu so sánh tình cảm của cả hai tôi không chắc
mình thích Nhã ít hơn Nhã thích tôi. Tôi đã thích Nhã từ trước khi cô ấy biết
tôi là ai.
Tôi đã từng cảm nắng rất nhiều người. Nhã cũng vậy, tôi cũng đã
từng cảm nắng. Đáng ra tôi sẽ có kế hoạch hẹn hò với cô. Nhưng tôi đã gạch nó
ra khỏi đầu. Bởi vì chưa kịp hẹn hò thực sự, thì tôi kịp... hết thích cô. Rồi
trong giảng đường gần trăm người, chúng tôi lại được phân cùng nhóm với nhau.
Và tôi lại cảm nắng cô, hoặc tôi cho là thứ tình cảm ấy vẫn chỉ dừng ở mức cảm
nắng. Tôi không chắc lắm...
Nhã bắt đầu "quản lý" tôi, như rất nhiều những cô gái
khác từng ở bên tôi trước đây. Nhưng tôi cũng không quá bận tâm về điều này.
Vấn đề ở chỗ, tôi nhận ra chúng tôi không cùng một thế giới. Thật khó để giải
thích điều này. Như những khi cô ấy vẽ thật nhiều kí hiệu lên những ngón tay
rồi xòe ra hỏi tôi có đẹp không. Như những khi Nhã đọc một cuốn sách rồi gạch
chân những câu khó hiểu, những chữ sai chính tả. Như có khi tôi nhìn thấy một
giọt nước mắt vương trên mi mắt cô, khi chúng tôi nằm trên bãi cỏ. Tôi đã từng
chứng kiến rất nhiều những điều này, ở người khác. Nhưng chỉ Nhã, chỉ Nhã thôi,
là khiến tôi thấy như ngộp thở. Như thể tôi bị nhốt trong một chiếc hộp thủy
tinh đang chìm dần xuống đáy biển. Tôi đập tay vào thành hộp, những lớp thủy
tinh quá dày nên không sao thoát ra được. Tôi cứ chìm dần, chìm dần như vây...
Tôi đã từng có cảm giác này. Nhưng không phải với bất kì cô gái
nào cả, mà với một thứ ngôn ngữ. Tiếng Trung. Tôi rất thích mỹ thuật, tình cờ
biết đến một tiểu thuyết viết về một truyền kỳ hội họa qua một bài review.
Người viết review biết tiếng Trung nhưng không đủ thời gian rành rỗi để dịch.
Tôi rất thích tác phẩm này, cũng đã đợi rất lâu nhưng không thấy ai dịch. Cuối
cùng, một kẻ không biết một chữ tiếng Trung như tôi đã bắt tay vào dịch tiểu thụyết
này, bằng Google Dịch, và một số từ điển Online.
Mọi chuyện cũng không quá khó như tôi tưởng tượng. Tôi đã nghĩ
như thế, trước khi gặp những từ ngữ chuyên ngành. Có quá nhiều từ tôi không
biết dịch như thế nào, không biết từ tiếng Việt nào có nghĩa tương đương. Có
quá nhiều vấn đề phát sinh mà tôi nghĩ rằng một người biết tiếng Trung cũng
phải đau đầu. Có khi tôi mất cả ngày mà chẳng dịch được mấy. Mà khoan, tôi cũng
không chắc đó có phải là dịch không nữa. Có lẽ tôi chỉ được gọi là người sắp
xếp những con chữ mà thôi.
Mùa Hè năm ấy, cuộc sống của tôi như bị đảo lộn. Từ một kẻ năng
động không thể ở yên trong nhà, tôi chuyển sang ở lì bên bàn máy tính. Bố mẹ đi
công tác suốt nên chẳng biết tôi đang làm gì. Nhưng tôi thấy như đã đánh mất
bản thân. Rõ ràng tôi vẫn ở đây. Nhưng mỗi buổi tối mỏi mệt, tôi lại nghĩ mình
đang làm chuyện quỷ quái gì thế này. Rõ ràng tôi đã rất thích tiểu thuyết ấy,
nhưng nó khiến tội ngộp thở.
Mười ngày, tôi cố gắng được mười ngày thì bỏ đấy. Tôi vẫn luôn
nghĩ thời gian cho Nhã là bao lâu, bao nhiêu lần mười ngày? Tôi không biết.
Nhiều người nói rằng không muốn từ bạn thân trở thành người yêu để rồi khi chia
tay mất cả tình bạn. Còn tôi thì không, tôi chỉ sợ một ngày mình mệt mỏi, rồi
buông tay. Tôi là một kẻ hèn nhát, chỉ quan tâm đến cảm xúc của riêng mình.
Tôi chỉ là một tảng băng trôi nổi, riêng lẻ, thi thoảng đụng vào
một vài con cá, một vài mảnh thuyền vỡ. Hoặc, một ai đó. Nhưng rồi sẽ có một
ngày tôi trôi dạt đến một vùng biển đầy ánh nắng ấm áp. Tôi sẽ tan ra, thành
rất nhiều giọt nước nhỏ, hòa mình vào đại dương. Xanh thẳm... ■
(*) Lời dịch bài hát It’s cold
(Epik High feat. Lee Ya Hi)
(Epik High feat. Lee Ya Hi)
COMMENTS