Đường Ban Mai | Đường Ban Mai | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Tháng 3/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
1. Nhà tôi quay về hướng Đông. Phía mà bố tôi vẫn thường gọi là nơi cuộc sống chưa bao giờ chết. Vào những ngày Hè, lúc bình minh rực rỡ, nắng ngả bóng qua những ngọn đồi, xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống những tấm kính rồi phản quang lại một màu rực rỡ, lấp lánh như phủ bụi vàng. Người ta hân hoan, rộn rã khi bình minh đánh thức. Thế là một ngày mới lại bắt đầu.
Tôi thích dậy sớm. Từ khi những tia nắng còn đang mơ màng trong
màn đêm tĩnh lặng. Vùi mình bên khung cửa sổ cũ kỹ, chờ đợi những thước phim
quay chầm chạm vào mỗi sáng, là khoảnh khắc giao thoa giữa ánh sáng và bóng
tối, giữa đêm và ngày. Thường thì tôi chẳng làm gì cả, chỉ ngồi lặng yên bên
khung cửa sổ, chờ đợi những tia nắng đầu tiên luồn mình qua khe cửa, hoặc đôi
khi là chờ đợi điều gì đó từ phía căn nhà đối diện. Sau đó mới đeo chiếc ba-lô
lên, hòa mình vào dòng người tấp nập trên khu phố, guồng chân đạp xe đến
trường. Và khi tôi kịp đặt mình xuống bàn rồi thở hổn hển thì chuông vào lớp cũng
bắt đầu reo.
- Này, cậu có ổn không?
- Phong mang vẻ mặt hơi nhăn nhó hỏi tôi khi tôi còn đang... ra sức thở.
- Ừ, ổn.
- Mới đầu Hè đã ngủ
dậy muộn rồi à?
- Không phải ngủ dậy
muộn, là đi học muộn.
Có vẻ không liên quan.
- Nói rồi cậu ta quay
đi, khi cô giáo vừa bước vào lớp.
Tôi cũng ngậm miệng. Vì chuyện này cũng chẳng có gì để giải
thích hay trình bày cả. Kể ra thì cũng lâu lắm rồi tôi mới đi học muộn. Vươn mình
nằm dài xuống bàn, tôi đặt cằm lên chiếc ba-lô, đầu óc trống rỗng khi nghe cô
giáo đang hát "nhạc vàng" thao thao bất tuyệt, rồi đưa cặp mắt buồn
chán đảo về phía Phong. Cậu ấy đang đựa đầu vào bàn tay được chống xuống mặt
bàn, bàn tay còn lại nắm hờ chiếc điện thoại, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào màn
hình. Rồi Phong tắt điện thoại, thở dài một hơi rồi gục xuống mặt bàn. Cả quá
trình ấy chỉ diễn ra trong vài tích tắc.
Hẳn là hôm nay Phong đang buồn. Mà tôi, chẳng hiểu vì sao cũng
thấy lòng mình buồn buồn.
Tôi quen Phong khoảng gần hai năm nay. Phong sống đối diện nhà
tôi, cậu ta ở cùng ông bà ngoại của mình. Tôi nghe mẹ nói rằng bố mẹ Phong ly
dị. Rồi thì cậu ta quyết định không theo bố, cũng chẳng theo mẹ mà về sống với
ông bà ngoại của mình. Ly kì hơn, cậu ta còn chuyển thẳng vào lớp tôi học, ngồi
ngay cạnh bàn tôi, bên phía tay phải.
2. Tôi biết hôm nay Quyên
sẽ đi học muộn. Vào những ngày mà cô ấy... dậy rất sớm. Tôi chỉ tình cờ phát hiện
ra sở thích kì quặc đó của Quyên vào một ngày đầu Hè, khi tôi mới chuyển về
đây. Hôm đó, tôi cũng dậy rất sớm, từ lúc trời còn tinh mơ. Vì lạ chỗ, tôi
không thể ngủ nổi, vì có bao nhiêu thứ cần phải sắp xếp cho một cuộc sống mới
của chính mình... Lúc tôi bước về phía cửa sổ, băng qua những
chiếc lá li ti của cây phượng già trước cổng, nhìn về một góc hơi chếch, phía
bên cửa sổ đối diện ấy, Quyên đã ngồi đó từ bao giờ. Cô ấy ngồi như thể rất
lâu, rất lâu... Cho đến khi còn mười lăm phút có lẻ nữa thì vào lớp, Quyên mới
mang chiếc xe đạp Kitty ra cửa. Rồi trở vào nhà lấy cặp, rồi trở ra. Rồi lại
trở vào nhà lấy ô, rồi trở ra... Cho đến khi chắc chắn mình không còn quên gì
nữa thì mới bắt đầu đi học, mà lúc đó cũng sắp vào lớp đến nơi. Cô ấy lúc nào cũng
vậy, đểnh đoảng và rất hay quên. Thứ gì cũng dễ dàng quên đi được, kể cả tôi.
Tôi biết Quyên từ rất lâu rồi. Nhưng hai chúng tôi chỉ kết bạn
với nhau khoảng hai năm nay, từ khi bố mẹ tôi ly dị rồi tôi chuyển về đây ở.
Thật lòng mà nói tôi cũng chẳng biết vì sao mình lại quyết định đến nơi này.
Nhưng khi mọi thứ tồi tệ từ trên trời rơi xuống, đổ ập vào đầu tôi. Gia đình,
kinh tế, học hành, các mối quan hệ kéo theo... Tôi có cảm giác giống như có
ngôi sao chổi nào đó vừa quét qua nhà tôi, khiến mọi thứ tan tành, vỡ nát. Và
không thể cứu vãn được.
Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại muốn gặp lại cô ấy. Một lần nữa.
3. Đối với tôi mà nói,
việc Phong quyết định ở đây giống như là đang chạy trốn vậy. Giống như "ở
nơi nào đó" không có việc gì để làm và trốn về đây để tận hưởng kì nghỉ ấy
một cách trọn vẹn. Chỉ có điều kì nghỉ ở đây dày đặc hơn và nhiều ngày hơn.
Suốt bốn mùa mỗi năm quay vòng. Và nó hẳn là một kỳ nghỉ đơn độc. Mà có lẽ là
do đơn độc, hoặc do "địa lợi" mà tôi và Phong nhanh chóng kết thân,
theo một cách nào đó.
Trong mắt mọi người. Phong là một chàng trai đa-zi-năng. Cậu ta
có thể tự cân bằng thời gian sống của mình, xoay xở một số tiền để đủ tiêu mà
không cần nhờ đến các khoản tiền trợ cấp "khổng lồ" khác. Rồi tự túc
nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa khi ở nhà một mình. Tôi ngỡ ngàng đến xấu hổ khi
bước vào nhà Phong, mọi thứ đều ngăn nắp và gọn gàng. Từ những món đồ linh tinh
tiểu tiết đến những thứ to đùng đùng đều được sắp xếp một cách trình tự, khoa
học. Nhưng suy cho cùng, trong mắt tôi, Phong chỉ là một cậu bé đang cố gồng
mình mà nói với mọi người rằng: "Tôi mười bảy tuổi, tôi độc lập, tôi đủ
hiểu biết, ở đâu tôi cũng sống được".
Nhưng tôi nể phục Phong. Không giống như những cậu bé thường thấy
trên truyền hình. Họ xấu hổ, vùng vằng, và đôi khi giận dỗi một cách vô cớ. Vì
mất mát, vì gia đình chẻ đôi, vì không còn cảm giác an toàn. Phong không như
thế, cậu ấy chưa bao giờ kể cho tôi nghe về gia đình của mình, về sự chia ly,
về những nỗi sợ hãi to đùng đằng sau nụ cười bằng bạc ấy. Phong gói gọn những
mớ bòng bong ấy xa khuất ánh mắt của tất cả mọi người. Kể cả tôi.
4. Tôi nhớ hồi còn bé,
thi thoảng tôi theo mẹ về quê khi có dịp nghỉ dài ngày. Đó là một vùng quê ở
miền Bắc. Nhà Quyên ở đối diện nhà ông bà ngoại tôi. Từ trên ban công tầng hai
nhìn xuống một góc hơi chếch, nơi chiếc cửa sổ bé bé được làm bàng gỗ một cách
sơ sài, Quyên luôn ngồi một mình ở đó. Lúc thì ngồi mân mê những con búp bê,
khi thì đan móc cái gì đó một cách vụng về, nghịch một vài món đồ linh tinh
tiểu tiết... Hoặc đôi khi là không làm gì cả.
Lũ trẻ con trong xóm thường chơi đùa với nhau rất hòa đồng, cũng
rất vui nhộn. Mặc nhiên, không bao giờ có Quyên trong đó cả. Cô ấy thu mình,
nhút nhát, và không bao giờ ra ngoài. Cho đến một hôm, tôi thấy Quyên mệt mỏi dựa
lưng vào khung cửa rồi lịm dần đi.
Bố mẹ Quyên và hàng xóm đôn đáo cả ngày trời. Tai tôi thì ù đi khi
nghe lũ trẻ con kháo nhau rằng: "Cái Quyên lại lên cơn hen kìa",
"Đừng rủ nó đi choi, kẻo phải vạ"... Lúc đó tôi có cảm giác như mình
vừa ăn trái quả nào đó đắng nghét, vị đắng còn mãi trong cổ họng, mãi không
chịu nhạt đi.
Sau lần ấy, tôi theo bà ngoại sang thăm Quyên. Cô ấy hoạt bát và
nói chuyện với tôi rất nhiều. Hóa ra, Quyên rất thân thiện, dễ gần, và cô ấy
cũng thích chơi cùng với đám trẻ con trong xóm. Chỉ là cô ấy không thể ra ngoài
với sức khỏe yếu và cơ thể quá mẫn cảm với thời tiết. Nhưng Quyên bảo, chỉ cần
lúc nào cũng vui vẻ, cái gì cũng bỗng nhiên bay biến đi hết.
Câu nói đó làm tôi nhớ mãi, đến tận bây giờ.
Nhưng điều đáng buồn là sau này khi chúng tôi trở nên thân thiết
hơn, Quyên nói rằng cô ấy không nhớ là đã từng gặp tôi lần nào cả. Giống như
một giấc mơ ngắn ngủi đi vội qua trong màn đêm mùa Hè của thời thơ ấu, không
còn vương lại chút dấu vết nào.
5. Tôi thích Phong. Khi
tôi nhận ra đôi mắt mình luôn chờ cậu ấy bước ra từ trong sương sớm qua khung
cửa sổ cũ kỹ vào mỗi sáng. Vào những ngày Đông, khi những cơn gió lành lạnh vây
phủ khắp nơi. Hay là những ngày Hè nóng bức, khi cái nắng đổ xuống lòng đường
từ lúc ban mai, và những giọt sương còn đang mơ màng trên kẽ lá, hay dưới đám
cỏ non xanh mướt... Phong sẽ khẽ khàng kéo cửa ra, buộc lại dây giày, rồi
guồng chân đạp xe đến trường. Còn tôi cứ ngồi đó dõi theo tấm lưng cậu ấy nhỏ
dần trên đường ban mai... Hay là khi tôi quên không mang theo ô vào ngày Hè đổ
mưa không ngớt, Phong chìa về phía tôi một chiếc ô gấp màu xanh kẻ sọc ca-rô
rồi vỗ nhẹ vào cặp mình và bảo: "Tớ có mang thêm một cái ô trong
này". Mặc dù tôi biết chẳng có chiếc ô nào ở trong đó cả...
6. Quyên của mười sáu
tuổi khác hồi bé rất nhiều. Cô ấy vẫn vui vẻ, họat bát nhưng có phần khỏe khoắn
hơn. Biết cách chăm sóc bản thân hơn, và cũng học cách hòa đồng hơn với mọi
người. Cô bé bị hen ốm yếu năm nào không còn ở đây nữa. Thậm chí cô ấy còn có
thể chạy vùn vụt trước khi chuông reo vào lớp mỗi ngày và mặc kệ những cơn gió
lành lạnh ập đến từng đợt khi Đông tới, hay là những tia nắng chói chang nóng
bức của ngày Hè sang. Đôi khi tôi hỏi Quyên với giọng hơi bực mình, rằng vì sao
cô ấy không chịu dậy sớm hơn một chút, và thảnh thơi đi học thay vì sáng nào
cũng cuống cuồng với thời gian. Và Quyên hỏi tôi rằng: "Cậu đã thử đánh
cược bao giờ chưa?".
- Tớ chỉ đánh cược
khi bản thân không còn đường lui nữa. - Tôi đã trả lời như thế.
Sau đó, tôi không còn thấy Quyên đi học muộn nữa. Hoặc điều đó
đã trở thành hiếm khi, như hôm nay vậy.
Nhưng Quyên vẫn rất đoảng tính. Mà người ta luôn nói đen thường
đi với đoảng. Chẳng hạn, nếu hôm nay cô ấy quên mang bút chì và tẩy, thì môn
học hôm nay cần dùng nhiều nhất là tẩy và bút chì. Nếu cô ấy quên mang máy
tính, thì bài kiểm tra 2 tiết không-báo-trước về môn số học của thầy giáo hắc
ám sẽ bắt đầu. Và nếu cô ấy cười một cách ngớ ngẩn bảo rằng: "Hôm nay tớ
chưa học bài". Thì kết quả là đương nhiên: Hôm naỵ "tớ" lên trả
bài. Vì thế, khi tôi nhìn thấy Quyên cuống cuồng đi học và bỏ quên chiếc ô
ở lại, chẳng cần nghĩ nhiều, tôi vơ vội chiếc ô gập của mình bỏ vào trong cặp
lúc sắp đi học. Mà thế quái nào hôm đó lại mưa thật. Lúc đó tôi chỉ thấy hối
hận vì không chịu suy nghĩ thêm rằng cô ấy mà quên mang ô thì nhẽ ra trời phải
mưa to giữa mùa Hè, chứ không phải nắng to giữa mùa Hè. Thi thoảng dầm mưa cũng
tốt, tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng sự thật thì không phải vậy, tôi nằm nguyên
một ngày không dậy nổi, bà tôi bảo giao mùa là vậy, không quen khí hậu rất dễ
ốm. Mà Quyên cũng chẳng khá hơn, thậm chí là tệ hơn. Cô ấy xì xụt mất nửa tháng
hoài chẳng đỡ, cho đến khi những cơn mưa trái mùa biến mất hẳn.
7. Phong biến mất. Ba ngày
liên tiếp sau khi tôi và cậu ấy nói chuyện với nhau. Rồi lại bỏ đi đâu đó mà
không hề nói với tôi một lời nào. Giống như rất nhiều năm về trước vậy, Phong
nói rằng cậu ấy sống ở đối diện nhà tôi, rằng thi thoảng sẽ tới thăm tôi, rằng...
Nhưng ngày hôm sau, và những ngày hôm sau nữa. Tôi không còn gặp lại Phong thêm
một lần nào nữa.
Đôi khi Phong im lặng, tôi thấy cậu ấy lạ lắm lắm, bởi vì có quá
nhiều điều tôi không biết về Phong. Còn tôi thì có cảm giác như bất cứ chuyện
gì của tôi cậu ấy đều biết. Mà nếu cậu ấy không muốn nói thì tôi cũng chẳng
muốn hỏi. Chiếc điện thoại cứ thế im re suốt hai ngày. Cho đến ngày thứ ba, khi
ruột gan của tôi cứ nháo nhào lên và mệt mỏi với sự chờ đợi. Tôi cầm chiếc điện
thoại lên và nhắn cho Phong một cái tin, hỏi xem cậu ta đang lưu lạc ở đâu
trong cái vũ trụ này. Và cậu ấy chỉ nhắn đơn giản và hầu như không có ý nghĩa
gì cả: "Tớ đang hơi bận, về rồi nói sau".
Chỉ ít thì tôi biết được rằng cậu ấy có đi đến vũ trụ nào thì
cũng sẽ quay lại.
Tôi không hiểu mình, thật sự không hiểu. Dường như sự hoạt động
của tim, não và miệng chẳng có gì liên quan đến nhau. Những gì tôi cảm nhộn,
suy nghĩ và nói ra đều không cùng chung một hướng. Giống như việc tôi đã cười
một cách ngớ ngẩn và bảo với Phong rằng tôi chưa từng gặp cậu ấy tồi tệ, và hồi
ức về cậu ấy chỉ là những mảng trắng xóa mênh mông không rõ hình hài... Mặc dù
sự thật không phải vậy, tôi chưa bao giờ quên cảm giác đợi ai đó bước ra từ
trong sương sớm. Dần dần, tôi đã quen với sự chờ đợi, và yêu luôn việc dậy sớm
mỗi ngày.
Người ta bảo ban mai là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong ngày, khi
thức dậy thấy bông còn xanh, nụ còn thức, vẫn còn một lần hé nở. Một lần nữa
đứng dậy và bước đi.
Đã có một thời gian dài, tôi sợ bình minh đến, tôi sợ khi thời gian
của người ta vốn đang trôi đi còn thời gian của mình thì phải ngừng lại. Cảm
giác nghẹt thở đến khó chịu làm tôi muốn buông bỏ hết tất thảy mọi thứ...Phong
là người đầu tiên nói chuyện cùng tôi sau một thời gian dài như thế, và cậu ấy
bảo rằng sẽ quay lại gặp tôi khi sức khỏe của tôi khá hơn. Tôi không nhớ là
mình đã chờ cậu ấy bao lâu, cho đến khi tôi khỏe mạnh hơn, và bắt đầu đánh cược
với bản thân mình, rằng tôi có thể lao mình trước gió, mặc kệ bóng tối đang
chầu chực kéo tôi về phía sau, sơ sẩy chút là thời gian sẽ ngừng lại. Nhưng
Phong đã kéo tay tôi lại, bảo với tôi chẳng có lý do gì phải làm như thế, hoặc
là con người ta có thể điên, nhưng chỉ nên điên một vài lần trong đời. Và nếu
có thể, hãy điên theo một cách khác. Bởi vì, sớm mai thức dậy có rất nhiều việc
phải làm. Mà tôi cũng có một vài điều quan trọng phải làm. Khi tôi nhận ra mình
đã bỏ lỡ quá nhiều lần rồi...
Tôi ngồi tại bàn học của mình. Hôm nay tôi tới trường từ sớm.
Sách vở, bút và các đồ dùng đều đã được sắp xếp tỉ mỉ từ đêm qua. Lần đầu tiên
tôi đến sớm nhất lớp, à không, sớm nhất trường sau gần mười một năm đi học.
Giống như mình vừa giật giải quán quân trong một cuộc đua của những kẻ chăm
chỉ. Bỗng nhiên có một cảm giác lành lạnh dừng lại nơi gò má làm tôi giật mình,
giọng nói của ai đó cũng bất ngờ vang lên:
- Uống nước lạnh buổi
sáng là không tốt, nhưng cậu có muốn uống không?
- Cậu về bao giờ thế?
- Tôi vừa cầm chai nước vừa hỏi Phong.
- Tối qua, chuyến bay
cuối cùng đấy. Từ miền Nam, mẹ tớ tái hôn.
- Cậu có ổn không đấy?
Tôi không để cho Phong kịp nói những bài giảng mà hầu như tôi đã
nghe cậu ấy nói rất nhiều, rất nhiều lần trong suốt thời gian qua. Tôi kéo tay
Phong lại và vội vàng nói:
- Cậu đã bảo rằng sẽ
quay lại gặp tớ khi tớ khỏe mạnh hơn. Phải không?
8. Tôi dựa lưng vào cửa
sổ. Chuyến đi dài ngày làm tôi thấy mệt mỏi. Mà tôi cũng đã mệt mỏi với việc chờ
đợi. Có những việc không phải cứ lúc nào bạn chờ thì cũng sẽ tới. Và không phải
lúc nào cũng như bạn dự định. Cô gái ấy hôm nay không ngồi trưóc khung cửa sổ
ảm đạm. Cô ấy dậy sớm, bước ra ngoài từ lúc tinh mơ. Người ta vẫn bảo ban mai
là buổi đẹp nhất trong ngày. Mỗi ngày trôi qua, bạn đều có thể ngắm nó trọn vẹn
như thế, đẹp đẽ như thế, nhưng có rất nhiều thứ trên đời này thì không. Tôi
không muốn suy nghĩ nhiều nữa, xoay mình bước vội ra cửa, để không tuột mất
điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Bên ngoài cửa sổ, những tia nắng đầu
tiên đã lấp lánh. Người ta thường hân hoan, mừng rỡ khi bình minh đánh thức,
thế là một ngày nữa lại bắt đầu...!
Mỹ Hạnh
COMMENTS