Truyện Ngắn Cứ Nhảy Đi | Dung Keil | Hoa Học Trò Số 1118 | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Hoa Học Trò Online | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Tác Giả Dung Keil | Kênh Trà Sữa
Kết thúc phần biểu diễn nhảy tự do dựa trên những động tác vừa học, tranh thủ lúc chị hướng dẫn bận chỉnh nhạc, Yến nhanh chóng đi lùi trở về vị trí đứng cạnh tôi. Nắm tay phải của tôi giơ ra, ngón tay cái hướng lên trên, ý chỉ phần thể hiện hôm nay của cô ấy rất tốt, tiến bộ hơn hẳn những tuần trước đây. Gương mặt Yến không vì thế mà bớt chút căng thẳng. Chị hướng dẫn tiến lại chỗ chúng tôi, vừa đi vừa nhảy theo giai điệu sôi động của bài Whistle.
"Em có nhớ em vừa nhảy những gì không Yến?"
Lớp học nhảy nằm ở một khu nhà kho cũ được đầu tư trùng tu lại cách đây chừng hai năm. Tôi và Yến đều là học viên mới của lớp Hip-Hop Dance trình độ cơ bản. Toàn bộ học viên đều là nữ. Buổi học đầu tiên, Yến mặc áo ba lỗ khoét nách rộng và sâu kèm theo một chiếc quần thể thao đen dài nom rất hầm hố. Mái tóc hung đỏ được cột cao đế lộ vầng trán rộng và đôi mắt rất sáng. Chúng tôi bắt chuyện, làm quen trong lúc chờ chị hướng dẫn tới. Khi tôi chia sẻ mục đích của việc đi học nhảy là để rèn luyện sức khỏe và có thêm tài lẻ để biểu diễn trong các bữa tiệc, Yến đã đáp lại bé đến mức tôi phải cố gắng hết mức vừa căng tai lắng nghe vừa lò mò đoán để có thể hiểu được.
"Bạn tớ bảo nhảy múa là một cách hiệu quả để xóa bỏ những gì đang níu giữ tớ lại!".
Thực ra, có những câu nói dù bạn đã hiểu từng từ từng chữ nhưng đến khi chúng được ghép lại làm một, bạn vẫn gãi đầu gãi tai không hiểu chuyện gì đang diễn ra và người đối diện đang nói về chủ đề gì. Tôi không có thói quen tò mò về cuộc sống của những người xa lạ. Ngay cả ở thời điểm này, khi hai đứa đã trở thành bạn thân, tôi vẫn luôn tự dặn mình phải thật kiên nhẫn. Những điều Yến muốn tôi cùng chia sé, tôi tin cô ấy nhất định sẽ chủ động nói ra. Suy cho cùng, mọi sự chờ đợi đều mang một giá trị nào đó.
"Tập động tác nào phải dứt khoát động tác đó!". Chị hướng dẫn vỗ vỗ tay tạo thành chuỗi âm thanh lớn để tập trung sự chú ý của chúng tôi - "Em bánh bèo ở đâu cũng được! Nhưng nếu em bánh bèo và cẩu thả với Hip-Hop thì em đã thất bại trước khi em kịp bắt đầu! Hiểu không?".
Hậu quả của việc không nghiêm túc với từng động tác là chị hướng dẫn dành nguyên hai buổi học liên tiếp để rèn cho mọi người những động tác cơ bản về chuyển động tay chân. Yến lóng ngóng dán mắt vào hình ảnh phản chiếu của chị hướng dẫn trong chiếc gương bự trước mặt để tập theo.
"Những động tác này chị đều đã dạy mọi người cả rồi mà! Đừng nhìn chị nữa! Gương được đặt ở đây để mọi người tự nhìn chính mình rồi tự chỉnh. Sẽ không có quy chuẩn nào cho các bước nhạc. Chỉ có một nguyên tắc mọi người cần phải nắm: Đó là luôn hết mình với từng động tác. Nhún là nhún, nhấc chân là nhấc chân, đi sống người là đi sống người... Không thể tập qua loa, cẩu thả được!".
Hồi học cấp Ba, tôi từng tham gia một lớp học nhảy Hip-Hop Jazz nên về những kỹ thuật cơ bản của Hip-Hop, tôi cũng ít nhiều nắm được. Yến thì khác. Cô ấy không ngừng lo lắng. Cuối mỗi buổi học, chị hướng dẫn thường kêu chúng tôi xếp thành một vòng tròn lớn và mỗi thành viên trong lớp sẽ bước lên và biểu diễn một bài nhảy tự do dựa trên những động tác đã học. Nếu như các thành viên khác chọn cách thoải mái di chuyển, thậm chí sáng tạo ra những động tác mói và không ngại biểu diễn chúng theo cách... khá tệ đúng chuẩn người mới học, Yến chỉ đi những bước cơ bản.
Trái với vẻ ngoài mạnh mẽ, Yến khá rụt rè, yếu đuối và luôn hoài nghi về khả năng của bản thân. Tôi phát hiện ra điều này trong một lần hai đứa hẹn nhau đi bơi cuối tuần. Yến thuộc lòng kỹ thuật bơi, nhưng cô ấy lại không thể bơi xa quá 15 mét. Nguyên nhân nằm ở chỗ cô ấy đã không thực hiện đúng kỹ thuật thở ra hít vào trong lúc bơi. Cụ thể hơn, Yến đã không dám mở to miệng để lấy đủ lượng ô xi mà cơ thể cô ấy cần. Sự thiếu hụt ô xi khiến sức bền của cô ấy giảm xuống và không thể bơi quá xa.
"Giống như câu nói mà mọi người hay chia sẻ trên mạng ấy! Cậu phải sống như thế không ai đang nhìn cậu! Thử nghĩ xem, nếu chúng ta đột nhiên bị rơi xuống sông, cậu nghĩ tớ sẽ bận tâm quay sang xem cậu bơi xấu hay đẹp hả? Đừng nghĩ nhiều! Cứ bơi thôi!"
Yến cười nhìn tôi như thế cô ấy đã nghe những điều này cả trăm lần trước đó. Cô ấy hơi nghiêng đầu đế từng cụm tóc ướt nhẹp phất phơ trong gió. Ở Yến phát ra một sức hút nào đó vô cùng bất thường. Và theo một cách ít bất thường nhất, tôi dành thật nhiều sự chú tâm cho cô gái ấy...
"Chuyện đó là không thể mà!" - Yến lên tiếng. Trong suốt khoảng thời gian quen nhau, "không thể" dường như là từ thường xuyên xuất hiện nhất trong các câu nói của Yến. "Tớ không thể tập được động tác đó!", "Tớ không thể di chuyển nhanh như thế được!", "Sao tớ không thể tập đẹp như mọi người nhỉ?", "Sao tớ không thể bơi xa hơn 15 mét nhỉ?"...
Tôi lặng im. Một phần nào đó trong tôi mách bảo tôi rằng cô ấy đã biết trước tất cả những điều tôi sẽ nói. Tôi đã đúng. Ngoại trừ tiết lộ của cô ấy về điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể đoán ra.
"Mẹ mang thai tớ khi còn rất trẻ. Lo lắng và sợ hãi, mẹ đã sống trong căng thẳng và áp lực. Bác sĩ nói những điều đó đã khiến hormone của tớ phát triển không bình thường. Tớ và mẹ chỉ phát hiện ra điều đó khi tớ thú nhận với mẹ, rằng tớ đang cảm nắng một ngưòi cùng giới tính với tớ!"
Trong mắt tôi, Yến rất đặc biệt. Nhưng hoặc cô ấy che giấu rất kỹ, hoặc tôi chưa bao giờ nghĩ đến khả năng cô ấy là một lesbian, những gì cô ấy chia sẻ khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
"Mẹ cậu phản ứng ra sao với điều đó?"
"Mẹ cho rằng đó là lỗi của mẹ. Mẹ đã không mắng mỏ mà chọn cách tôn trọng cuộc sống của tớ. Nhưng tớ biết thật không dễ để bà có thể chấp nhận điều này. Bởi ngay cả với tớ, đến thời điểm này tớ vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận.Tớ vừa muốn che giấu vừa muốn tự do thể hiện bản thân mình..."
Tôi xâu chuỗi các sự việc, và đột nhiên hiểu ra những mâu thuẫn mà Yến đang phải trải qua, hiểu cả những trạng thái bất an và thiếu tự tin mà cô ấy luôn mang theo trong giờ học nhảy, trong giờ tập bơi.
"Cái người mà cậu cảm nắng ấy... Tôi đổi chủ đề - "Giờ sao rồi?"
"Ở Úc! Lâu rồi bọn tớ không nói chuyện với nhau! Tớ cũng đang thích một người khác! Nhưng tớ không biết có nên nói ra hay không?"
"Làm sao cậu biết đó là một cơn cảm nắng chứ không phải sự quý mến bạn bè thông thường?" - Cuối cùng thì tôi đã không giấu nổi sự tò mò của mình.
"Cậu cảm nắng một chàng trai nào đó như thế nào, thì tớ cũng cảm nắng và thích bạn kia y như vậy!" - Yến nhún vai và tỏ ra bình thản nhất có thể.
"Vậy thì cậu phải nói cho người đó biết thôi! Nếu cậu nói ra, sẽ có khả năng người đó gật đầu hoặc từ chối. Nhưng nếu cậu không nói ra, cậu thậm chí không có cơ hội để biết câu trả lời mà!"
Cô ấy nằm xuống khoảng mái ngói đang đỏ rực sau cơn mưa. Sân thượng của khu tập thể nơi gia đình Yến sinh sống luôn là điểm hẹn ưa thích của cả hai đứa. Tôi cũng nằm xuống. Trước mắt là cả một khoảng trời xanh trong. Bên cạnh là cô gái mà tôi yêu mến. Trong tim là những điều có thể sẽ chẳng bao giờ được nói ra...
*
Lớp học nhảy thường bắt đầu lúc 3h30 chiều. Yến rủ tôi đến sớm khỏang 2h để tập nhảy. Cô ấy rất nghiêm túc và nỗ lục. Cô ấy chăm chỉ học theo những video dạy nhảy trên mạng và thuộc nhiều động tác. Cô ấy có thể có một tiết mục rất tuyệt trước mặt tôi nhưng lại hóa thành chú gà vụng về trong phần biểu diễn trước mặt cả lớp.
Yến chưa bao giờ là một cô gái yếu đuối và kém cỏi. Tất cả những gì cô ấy cần chỉ là một chút tự tin.
"Thế này nhé! Đồng ý là lát nữa cậu đứng giữa vòng tròn thì ít nhất 8/12 người trong lớp sẽ chăm chú nhìn cậu. Nhưng cậu không cần phải để ý tới bọn họ. Hãy nhìn vào khoảng không trước mặt, hoặc nhìn về phía tớ. Và thể hiện hết những gì cậu đã học được. Ok?"
"Nhưng tớ..." - Yến do dự - "Mọi người sẽ cưòi ồ nếu tớ nhảy sai. Hay tớ chỉ đi những bước cơ bản như mọi lần thôi?"
"Mọi người sẽ luôn có ý kiến của riêng họ, tích cực hoặc tiêu cực, bất kể phần thể hiện của cậu như thế nào. Thế nên, cứ làm những gì cậu có thể, và là chính mình! Cứ nhảy đi! Nhảy được thì cuối tuần tớ dạy chơi guitar để mang đàn đi tỏ tình với người ấy...” - Tôi hạ giọng đế đảm bảo ngoài tôi và Yến ra, không ai nghe được bí mật của hai đứa.
Yến lẩm nhẩm theo nhịp. Khi chị hướng dẫn vẫy tay ra hiệu đến lượt Yến, cô ấy đã nhún nhảy từng bước chậm ra đến giữa sân khấu. Mất đến ba mươi giây, Yến mới rời khỏi những đường cơ bản mà cô ấy thường đi. Cả chị hướng dẫn và những thành viên khác đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Em có nhớ em vừa nhảy những gì không Yến?"
"Không ạ!" - Yến run run trả lời khi chị hướng dẫn hỏi.
"Đúng thế! Chúng ta đang học nhảy tự do. Tất cả những gì chị cần em làm là dũng cảm bước ra, thả lỏng cơ thể, phiêu cùng âm nhạc và sáng tạo ra bất cứ động tác nào mà em thích! Hôm nay em đã làm rất tốt! Hãy cứ thoải mái là chính mình! Chị tin là em có thể làm được tốt hơn thế!".
Yến cười rạng rỡ. Và đó là tất cả những gì tôi đang cố gắng đạt được.
Những ngày Hè nóng bức, chúng tôi đi bơi, và chơi đàn. Cùng nhau. Yến nói cô ấy quyết định sẽ tỏ tình với bạn gái mà cô ấy thích.
"Hãy cứ cư xử tự nhiên thôi! Đừng tỏ ra bất thường!" - Tôi dặn dò trong lúc giúp cô ấy chọn đồ trong cửa hàng quần áo.
"Thì tớ có bao giờ bình thường đâu!" – Ơn Chúa, cô ấy nói câu đó với một giọng điệu hết sức lạc quan và tích cực.
"Ừ, cậu không bình thường! Vì cậu luôn rất đặc biệt mà!" - Tôi lí nhí nói.
Tôi chở Yến tới bến xe buýt mà cô ấy sẽ gặp người bạn kia.
Lúc nhìn cô ấy vẫy vẫy tay tạm biệt qua tấm gương xe máy, tôi đã khóc. Tôi tin một ngày nào đó bạn sẽ hiểu được cảm giác ấy. Cảm giác chỉ cần người mà mình thương yêu mỉm cười và hạnh phúc, dù mình chỉ có thể đứng từ xa, cũng đã thấy rất an lòng...
SMS từ tác giả: Đây là một câu chuyện gần như có thật. Được ghi lại vào thời điểm lý trí của mình đã học được cách giải phóng những điều ngăn cản bản thân tự tin vào điều mình muốn. Và vào thời điểm trái tim đã hiểu ra rằng tất cả những gì mình muốn chỉ là nhìn thấy một người đang nhảy....
DUNG KEIL
COMMENTS