$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em

Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em | Chưa Xa Đã Nhớ | Dung Keil | Truyện Ngắn Của Dung Keil

                Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em | Chưa Xa Đã Nhớ | Dung Keil | Truyện Ngắn Của Dung Keil
"Konichiwa!"




Tiếng chào đồng thanh của đội ngũ nhân viên phục vụ trong nhà hàng khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Sự ồn ào của những cuộc hội thoại diễn ra xung quanh, ánh Mặt Trời chói lóa xuyên qua khoảng tường bằng kính khổng lồ dọc theo một chiều của tòa nhà để lại cảm giác nắng nóng mơ hồ, mùi cá hồi và rong biển lặng lẽ trôi trong không gian của quán... Ngoại trừ hai mí mắt như bị đề nặng bỏi hai hòn đá tảng, các giác quan còn lại đều đã hoạt động bình thường. Thật không thể tin được tôi vừa ngủ gật ở một nơi không phải nhà mình, điều mà trước nay tôi luôn liệt kê vào hàng "khiếm nhã", hoặc nói theo ngôn ngữ của Linh là "quá ư bất lịch sự".

Một cách chậm rãi và khó nhọc, tôi quăng hai hòn đá chết tiệt qua một bên, chớp chớp mắt để hoàn toàn tỉnh táo.

"Xin lỗi, em đến muộn! Anh chờ em lâu chưa?" - Linh bất ngờ xuất hiện, thả túi xách vào ghế bên trong rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi. Mái tóc dài được cột cao, búi tỏi trên đỉnh đầu đi kèm với cách trang điểm giản dị nhưng cuốn hút, áo sơ mi dáng rộng màu ngọc bích khoác ngoài đầm liền màu đen không họa tiết, Linh dường như trở thành một con người hoàn toàn khác hẳn. Hoặc ít nhất, với một diện mạo hoàn toàn khắc hẳn hình ảnh Linh nghịch ngợm cùng khuyên tai đinh, áo phông loang lổ và jeans rách mà tôi từng biết. 

"Tắc  đường kinh khủng lắm đúng không?" - Tôi lắc đầu và hỏi. Hình như tối qua tôi có dặn em để tôi chạy xe tới đón nhưng em không chịu.

"Cũng bình thường anh ạ!" - Linh vừa nói vừa vẫy tay gọi người phục vụ mang thực đơn đến - "Là do bạn trai em bận chút việc nên qua đón trễ. Em xin lỗi đã bắt anh phải chờ"

Bạn trai? Tôi đang nghe nhầm đúng không? Linh từng nói cô ấy tôn thờ chủ nghĩa độc thân cơ mà.
"Anh làm việc nhiều nên đãng trí rồi đó hả Minh? Tụi mình chia tay lâu rồi mà!" - Linh cười dịu dàng và bình thản nói. Nhưng, chúng tôi đã từng yêu nhau và... chia tay sao? Dù rằng tôi luôn thầm yêu Linh và đang lên kế hoạch tỏ tình với em nhưng chuyện tôi và em... đã từng yêu nhau, chao ôi, chuyện ấy thực sự rất hoang đường - "Ngày ấy hai đứa mình cãi nhau một trận rõ to, chắc vì sĩ diện mà chẳng đứa nào chịu làm lành trước. Rồi thì xa nhau lúc nào không hay. Hồi ấy, anh còn có người yêu mới trước cả em cơ mà..."

"Xoảng!" - Gã phục vụ vụng về vấp phải mép tấm thảm trên sàn. Hai ly nước lọc bằng thủy tinh rơi xuống sàn. Thanh âm của những miếng vỡ nghe như ai đó vừa cào một đường rất sâu trong trái tim mình.

Tôi tỉnh giấc. Chỉ là một giấc mơ thôi mà...

Linh trẻ và dễ thương, đầy năng lượng và không ngại thử thách. Hồi đó, được giao nhiệm vụ phỏng vấn tuyển thêm cộng tác viên vẽ minh họa cho dự án sắp tới của nhà xuất bản, tôi đã không khỏi ấn tượng trước portfolio tràn ngập những bức vẽ kể chuyện của Linh. Dường như chúng không còn là những bức tranh với nét vẽ và màu tô đơn thuần nữa mà đã trở thành nhũng truyện ngắn, những tản văn... tự lúc nào.

"Bạn nghĩ ông chủ hiện tại sẽ nhận xét như thế nào về bạn?" - Một câu hỏi máy móc nằm trong danh sách những câu cần hỏi ứng viên trong buổi phỏng vấn, theo quy trình tuyển dụng của công ty. Năng động, sáng tạo, thông minh, có trách nhiệm... là những tính từ tôi thường được nghe đi nghe lại trong hai buổi sáng phụ trách phỏng vấn các ứng cử viên.

"Tôi làm việc tự do nên không có ông chủ nào cả!"

Ra là một freelancer cơ đấy! Cử nhân trường Kiến Trúc của thành phố, khoa Thiết kế Nội Thất nhưng hứng thú nên đã mày mò tự học, đi theo con đường trở thành một người vẽ minh họa cho sách, báo.
"Theo những gì tôi đang thấy, em đang là ông chủ của chính mình đấy chứ!" - Tôi nói lúc chạm mặt em trong thang máy sau buổi phỏng vấn. Em là ứng cử viên cuối cùng - "Không đúng sao?"

"Cũng  gần như thế!" - Em đồng tình - "Là ông chủ của chính mình thật thích, nhưng em nghĩ đã đến lúc em muốn có một người nào đó ra lệnh cho mình rồi!"

"Nếu em đã sẵn sàng thì xin chào..." - Tôi chìa bàn tay phải về phía em - "Tôi rất vui được trở thành người ra lệnh cho em!"

Theo một cách giản dị như thế, chúng tôi trở thành đồng nghiệp và bạn thân của nhau. Tranh Linh vẽ rất đẹp và ấn tượng. Em không có thói quen kí tên vào tranh như những họa sĩ khác song cách về của em ai cũng có thể nhận ra, chẳng thể lẫn vào đâu được. Linh thích sưu tầm sketch book và trữ một đống ở nhà. Những lúc ngồi trong nhà hàng chờ thức ăn được mang ra, Linh thường nghịch với chiếc bút bi màu xanh và đống giấy ăn trắng xóa. Có bữa em vẽ tặng tôi cả một phần ăn sáng thịnh soạn. Có bữa lại vẽ hình ảnh chiếc máy bay và bầu trời rồi chìa về phía tôi thỏ thẻ.

"Em lại nhớ bầu trời rồi!" 

Thi thoảng, em xin nghỉ phép để đi du lịch đâu đó vài ngày. Những bức ảnh em chụp trên đường đi sau đó thường được sử dụng như một nguồn cảm hứng vô tận để vẽ nhũng bức tranh cực kì sống động và tràn ngập sự tươi mới của không gian khác lạ. Chắc chắn không chỉ riêng tôi mà bất cứ người làm nghệ thuật nào cũng đều muốn được ở cạnh Linh, dành thời gian trò chuyện và ngắm nhìn cuộc sống cùng Linh. Tôi thích những buổi cà phê cà pháo ở căng tin của công ty. Linh sẽ hớt hải chạy ra với mái tóc rối bù, than thở một chút về đống bản vẽ chưa kịp hoàn thành của em. Tính cách nghệ sĩ của Linh thì cả văn phòng ai cũng biết. Hứng lên thì có thể vẽ xong cả núi tranh chỉ trong một tuần, nhưng khi Linh đã mất hứng thì nhốt em trong văn phòng cả tháng cũng chẳng có bức tranh nào được ra đời.

"Tại sao người ta lại sợ cô đơn nhỉ?" - Giống như hình ảnh của Linh trong giấc mơ đêm qua, câu hỏi vừa rồi của Linh cũng khiến tôi ít nhiều ngỡ ngàng. Không thuộc mẫu người sống hời hợt nhưng Linh chưa bao giờ quan tâm đến những phạm trù thuộc ngành tâm lý học cả.

"Một mình không phải một cảm giác dễ chịu cho lắm!” - Tôi nhún vai. Cà phê của căng tin công ty bữa nay có mùi vị rất lạ. Đắng như thể bị cháy khét.

"Nhưng có lúc nào đó ngồi một mình và uống cà phê như thế này chẳng phải thú vị lắm sao?" - Linh lúc nào cũng quan trọng tính chất "đúng thời điểm" của mọi sự việc.

"Em đâu có một mình. Anh đang ngồi cạnh em mà!" - Tôi nhấn mạnh.

"Nhưng chúng ta có là gì của nhau nữa đâu!" - Linh đều đều giọng nói.

Ngụm cà phê trong miệng đắng đến mức tôi phải nhắm mắt, nhăn mày. Lúc mở mắt ra đã lại thấy mình đang nằm bò ra ngủ gật trong văn phòng. Chết tiệt. Lại một giấc mơ khác. Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra thế này? 

***

Sáng nay tôi gặp Linh ở công ty. Em nở nụ cười tươi rói chào tôi và kể tối qua em mơ thấy tôi rủ em đi ăn kem trà xanh trên phố cổ. Tôi bật cười. Em có kiểu gạ gẫm đòi người khác đưa đi ăn, đi chơi một cách lộ liễu và vụng về, hệt như một đứa trẻ ham vui vậy. Nhưng, nhắc đến giấc mơ mới nhớ, tại sao hình ảnh chúng tôi chia tay không ngừng xuất hiện trong những giấc mơ của tôi suốt mấy ngày hôm nay? Khi thì bởi mẹ và em gái tôi phản đối ghê quá, thái độ dữ dằn khiến em sợ hãi và nhanh chóng rời xa. "Em biết rồi mọi chuyện chẳng đi đến đâu cả!". Khi thì em tỉnh giấc vào một buổi sáng nào đó đẹp trời, đột nhiên thấy lòng trống rỗng. "Anh đang nằm ngủ cạnh em, nhưng chẳng hiểu sao em vẫn cảm thấy rất cô đơn. Chúng ta chẳng phải nên chia tay nhau sao?"...

Linh không biết những suy nghĩ đang diễn ra trong đầu tôi. Em di nhẹ ngón tay trỏ vafo mũi tôi rồi tủm tỉm cười đi về chỗ của mình. Tôi yêu Linh, yêu nhiều đến mức nếu ai đó hỏi tôi rằng "Nếu không yêu Linh thì yêu ai?", tôi sẽ ngẩn người ra và chẳng biết phải trả lời thế nào. Gương mặt Linh là hình ảnh duy nhất xuất hiện trong đầu tôi khi ấy. Thế nhưng, ngay lức tôi chắc mẩm sẽ nói Linh nghe tình cảm của mình thì những giấc mơ chết tiệt với cùng một mô típ vầ kết thức không ngừng xuất hiện.
Tôi không được trời phú cho năng lực đặc biệt giống cô nàng Beatrice trong bộ phim Divergent, có khả năng điều khiển và kiểm soát trí não của mình cả trong những giấc mơ. Song đổi lại, tôi có khả năng nối các giấc mơ khác nhau hoặc kéo dài một giấc mơ nào đó mà tôi mong muốn. Như một bữa cách đây lâu lâu, tôi làm cú đêm để hoàn thành bản vẽ rồi mệt và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Tôi tỉnh giấc giữa đêm do khát nước, vẫn còn nhớ trong giấc mơ mình đang đứng chờ xe buýt ở dưới gốc cây sồi. Nhắm mắt uống cạn chai nước để cạnh đầu giường, tôi nằm xuống và lẩm bẩm trong đầu: Trở lại gốc cây sồi, trở lại gốc cây sồi... Đơn giản như thế và tôi đã bước vào giấc mơ của mình thêm một lần nữa, vẫn tiếp tục đứng chờ ở bên xe buýt dưới cốc cây sồi cho đến khi xe buýt đến, tôi lên xe và vào thành phố thăm một người họ hàng... 

"Nhưng mà tại sao? Anh thực sự không hiểu, tại sao chúng ta lại chia tay chứ?" - Tôi hỏi Linh.
Lúc này, những người đi ngang văn phòng sẽ thấy tôi đang lăn đùng ra ngủ trên ghế sofa dành cho khách còn Linh vừa nghe nhạc vừa chỉnh sửa lại bìa một cuốn sách trước khi sách lên đường đến nhà in. Nhưng đó là chuyện ở văn phòng. Còn một phiên bản khác của tôi vẫn ở đây, trong giấc mơ này, hoàn toàn tỉnh táo.

"Ngay từ đầu, chúng ta đã không nên yêu nhau!" - Linh thì thầm trong lúc lật mở cuốn thực đơn của nhà hàng đồ ăn Nhật Bản.

"Chúng ta rất hợp nhau mà! Anh không nghĩ mình có thể yêu một ai khác ngoài em!" - Tôi thành thật.

"Em biết, anh thậm chí đã muốn tự sát sau ngày chúng ta chia tay..." - Giọng Linh nghẹn ngào. 
'Ý em là sao?" - Mọi chuyện có vẻ khó hiểu hơn những gì tôi có thể nhìn thấy.

"Em đến từ tương lai" - Linh rón rén nhìn tôi - "Okay, em biết chuyện này cực kì khó tin và nghe có vẻ điên rồ, nhưng em không phải Linh đang ngồi vẽ trong văn phòng của anh lúc này. Em đến từ tương lai"

"Cứ cho là như thế đi!" - Tôi bình thản đón nhận. Linh đang ngồi vẽ trong văn phòng của tôi cơ mà, hiển nhiên là không thể xuất hiện trong giấc mơ của tôi được . - "Có thể em không tin, nhưng sự thực là anh biết rằng mình đang mơ..."

"Em biết!"

"Em biết gì cơ?"

"Em biết rằng anh có thể ý thức được rằng anh đang sống trong một giấc mơ chứ không phải thực tại!" - Linh đã thực sự khiến tôi ngạc nhiên. Tôi chưa nói với bất kì ai về bí mật này của mình - "Đó là lý do em đã tìm mọi cách để xuất hiện trong những giấc mơ của anh, để nói với anh rằng đến cuối cùng chúng ta sẽ chia tay, và anh sẽ là người chịu nhiều đau khổ. Em không thể thay đổi những điều bản thân đã làm, cụ thể đó là nhận lời yêu anh..."

 Nói đến đây thì Linh ngập ngừng một quãng trước khi tiếp tục.

"Nhưng anh thì có thể! Em biết Linh của ngày đó, Linh nhất định sẽ không bao giờ chịu chủ động tấn công anh. Giờ thì anh đã biết trước kết quả của chuyện tình cảm mà chúng ta sẽ có. Hãy chọn một khởi đầu khác để anh không phải đau lòng!"

Tôi lặng người. Tại sao những chuyện này lại xảy đên với tôi?

"Có thể anh đang cho rằng đây chỉ là một giấc mơ khác, nhưng sự thực thì không phải! Giờ em phải đi rồi!"

"Linh này, em đã từng yêu anh đúng không?"

"Em..." - Linh khựng lại - "Em đã rất yêu anh, Minh ạ!" 

Tôi tỉnh giấc nhưng vẫn nằm dài trên ghế sofa, mặc kệ những người đi qua có thể bàn qua tán lại. Lần đầu tiên tôi cảm thấy khó chịu với sự tỉnh táo kì quặc của mình trong những giấc mơ. Có những điều không biết vẫn tốt hon. Những điều người ta không nghe không thấy sẽ không thể khiên người ta đau lòng.
Nhưng sau tất cả những chuyện này, quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay tôi. Liệu tôi có muốn đưa ra một quyết định khác?

"Anh này, em lai nhớ bầu trời rồi! Tụi mình đi chơi đâu đó đi!"

Cầm trên tay cốc cà phê âm ấm còn chút khói bốc lên, Linh ngồi xuống băng ghế sofa bên cạnh. Em thương nhớ bầu trời và mê mẩn những chuyến bay. Nhưng đây là lần đầu tiên em muốn tôi đi cùng.
Tôi ngồi dậy, đầu óc lơ mơ nghe Linh kể dự định về chuyến đi sắp tới. Bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy trước tương lai của mình, biết trước rằng bạn và người mình yêu sẽ chia tay, không phải cái chết sẽ chia lìa mà một trong hai người sẽ lựa chọn kết thúc chia xa? Tôi đã không tự hỏi "Tại sao Linh không dặn tôi tránh những xung đột sẽ khiến chúng tôi xa nhau?". Là bởi Linh biết chuyện tình cảm của chứng tôi sẽ không giống như cuộc giải cứu thế giới trong "Edge of Tomorrow", và tôi không phải anh chàng Tom Cruise có thể chết đi sống lại cả trăm lần để tìm ra cách tiêu diệt quái vật... Có những điều, dù cố gắng như thế nào, người ta cũng không thể thay đổi được. Nếu đúng như Linh nói, chúng tôi nhất định sẽ chia tay. Nếu thực sự đúng như thế...

Vẫn ngồi lặng im một chỗ, tôi nhìn Linh hí hoáy vẽ phác họa ý tưởng đi chơi, thăm quan của mình trên những tờ khăn giấy. Thi thoảng, em ngẩng mặt lên, giơ cao cây bút như vừa nghĩ ra một điều gì đó cực kì hay ho rồi lại cúi xuống...

Người ta vẫn nói trái tim là vật bất trị nhất trên đời. Người ta có thể rèn luyện Tom Cruise thành một chiến binh siêu hạng để giải cứu thế giới, nhưng người ta không thể cản bước được một trái tim đang yêu. Bằng một cách nào đó, tôi tin trái tim luôn đi theo hướng của riêng mình mà không một ai trong chúng ta có thể thay đổi được. Linh đã cố gắng xuất hiện trong những giấc mơ của tôi, em không muốn tôi đau lòng. Nhưng đôi khi không phải nụ cười mà là nước mắt, không phải hạnh phúc mà là nỗi đau sẽ cho bạn biết bạn đang yêu và được yêu. Suy cho cùng, người ta có gì để muộn phiền khi đã trải qua những ngày đáng sống nhất cuộc đời như thế chứ?

Cái ngày hôm ấy tôi định bụng yêu em. Nhưng nghĩ lại, tôi yêu em rồi chứ định bụng gì nữa. Thế nên chẳng cần nói chi nhiều lời. Tôi đến gần, nghiêng đầu ngắm em vẽ và bảo.

"Em, anh nghĩ anh sẽ mãi yêu em nhiều như thế này…”

DUNG KEIL

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em
Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em
Truyện Ngắn Cái Ngày Tôi Định Yêu Em | Chưa Xa Đã Nhớ | Dung Keil | Truyện Ngắn Của Dung Keil
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjncTTxRnxmilVrdVZ9Gu6LfZZT-CjPwjqIHS1NwZ2ODpIF5d8A-dJAt1v-ykajYVL4c__uxBuPNpLzDemEbttwQHOVanOTGuH5N1PlxbnAwTOySYGAdLFGRYnUUKo2PSUYV-xSAtDMW-HG/s400/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25C3%25A1i+Ng%25C3%25A0y+T%25C3%25B4i+%25C4%2590%25E1%25BB%258Bnh+Y%25C3%25AAu+Em++Ch%25C6%25B0a+Xa+%25C4%2590%25C3%25A3+Nh%25E1%25BB%259B++Dung+Keil++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25E1%25BB%25A7a+Dung+Keil.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjncTTxRnxmilVrdVZ9Gu6LfZZT-CjPwjqIHS1NwZ2ODpIF5d8A-dJAt1v-ykajYVL4c__uxBuPNpLzDemEbttwQHOVanOTGuH5N1PlxbnAwTOySYGAdLFGRYnUUKo2PSUYV-xSAtDMW-HG/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25C3%25A1i+Ng%25C3%25A0y+T%25C3%25B4i+%25C4%2590%25E1%25BB%258Bnh+Y%25C3%25AAu+Em++Ch%25C6%25B0a+Xa+%25C4%2590%25C3%25A3+Nh%25E1%25BB%259B++Dung+Keil++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25E1%25BB%25A7a+Dung+Keil.JPG
kenhtrasua
https://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-cai-ngay-toi-dinh-yeu-em-dung-keil.html
https://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-cai-ngay-toi-dinh-yeu-em-dung-keil.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy